Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
của khách sạn, lại coi xe của Phương Quân Hạo như xe của mình, có lẽ không chỉ đơn giản là bạn bè, chắc chắn còn có quan hệ sâu xa hơn.
“Anh nhất định không được đắc tội khách hàng lớn! Người ta là thiên kim tiểu thư của bách hóa Hùng Thịnh, người đẹp nổi tiếng thành phố, có bối cảnh, có lai lịch”.
“Bách hóa Hùng Thịnh? Anh chưa nghe bao giờ. Anh mới là người thật sự có bối cảnh, có lai lịch. Nếu em thông minh thì phải nhanh chóng bám lấy cái cây to này làm chỗ dựa. Như thế thì em sẽ hơn cô ta gấp trăm lần”.
Thuần Khiết nghe mà bật cười.
Phong Bính Thần nho nhã uống một ngụm rượu rồi ngước mắt nhìn cô: “Rốt cuộc em và cô ta có vướng mắc gì?”.
Thuần Khiết bĩu môi, không nói.
Phong Bính Thần suy đoán: “Là vướng mắc trong công việc sao? Em nghỉ việc là vì cô ta?”.
Quả thực Thuần Khiết không biết phải trả lời anh như thế nào, chỉ nói: “Vướng mắc giữa bọn em không phải vì công việc”.
Phong Bính Thần không hài lòng với thái độ của cô, cau mày lườm cô: “Em không tin anh?”.
Thuần Khiết thở dài rồi nói: “Chỉ là em thấy chuyện này quá xấu hổ, ngại không muốn nói”.
“Em nói thế khiến anh càng tò mò hơn”.
Thuần Khiết lại thở dài rồi nói: “Cô ta chính là người châm ngòi khiến em và bạn trai cũ chia tay”.
Điều này quả thực nằm ngoài dự đoán của Phong Bính Thần.
“Bạn trai cũ của em và đồng nghiệp của em lăng nhăng với nhau...”.
“Họ quen nhau trước, sau đó cô ta mới trở thành đồng nghiệp của em”.
Phong Bính Thần hiểu ra vấn đề, im lặng một lúc, bồng nhiên bỏ dao dĩa xuống và nói: “Thế là em xin nghỉ việc?”.
Thuần Khiết không ngờ anh lại nói như thế, cũng dừng lại nhìn anh: “Thế anh cho rằng em nên làm thế nào?”.
“Anh nghĩ em là một người rất kiên cường, nhất định sẽ kiên trì đến cùng”.
“Ha ha”. Thuần Khiết mỉm cười chế nhạo: “Chuyện tình cảm, chỉ một mình em thì cũng không kiên trì được...”.
“Em không buồn sao?”.
“Buồn chứ. Vì thế mồi lần em đều giảm sự kì vọng đi một chút, đợi đến ngày nào đó chia tay thì nồi buồn sẽ vơi đi rất nhiều...”.
Phong Bính Thần sững người, bỗng chốc không biết nói gì.
Thuần Khiết nói tiếp: “Em là một người bi quan, ngoài phim ảnh, em vẫn chưa gặp mối tình nào đến chết cũng không xa rời. Con người ai cũng ích kỉ”.
“Anh cũng chưa gặp. Nhưng anh tin tình yêu có thể phá vỡ tất cả mọi trở ngại, gắn kết những người không cùng tuổi tác, không cùng chủng tộc, không cùng tầng lớp lại với nhau...”.
“Nhưng cuộc sống sau hôn nhân thường khiến họ xa nhau”.
Phong Bính Thần bị chặn họng, không kìm được lắc đầu nói: “Em đúng là một người bi quan”.
Thuần Khiết cười, nâng li rượu, nhấp một ngụm rồi nói: “Hồi em còn nhỏ, bố mẹ li hôn, bố em lấy trợ lí của ông. Hồi ấy ông mở một công ti nhỏ, hai người cùng làm việc với nhau rồi nảy sinh tình cảm. Em sống với họ mười năm. Em vô cùng căm hận họ..Khi nói những lời này, cô vừa khẽ lắc lắc li rượu trên tay, vừa ngẩng đầu quan sát sắc mặt của Phong Bính Thần. Thấy vẻ mặt của anh rất nghiêm trọng, không kìm được bật cười.
Lần đầu tiên Phong Bính Thần nghe cô kể về gia đình của mình. Mặc dù giọng điệu có vẻ rất nhẹ nhàng, bình thản nhưng anh lại rất xúc động. Bây giờ thấy cô cười như vậy, anh lại không biết phải hiểu thế nào.
“Em đang đùa à?”.
Thuần Khiết đặt li rượu xuống rồi nói: “Không. Em chỉ thấy vẻ mặt của anh quá nghiêm trọng. Em nói những điều này không phải là mong nhận được sự đồng cảm của anh. Những chuyện trong quá khứ em cũng nghĩ thoáng hơn rồi. Em nói với anh những chuyện này, là vì...”. Nói đến đây bỗng nhiên cô dừng lại. Bởi vì cô không biết vì sao lại nói với anh. Thậm chí cô chưa từng kể với Trác Việt. Thế nên cô quyết định bỏ qua vấn đề này, tự giải vây cho mình: “Vì sao em lại nói chuyện này với anh nhỉ? Đúng thật là, sao chúng ta lại nói đến chuyện này”.
Phong Bính Thần giải vây cho cô: “ừ, tại anh nhiều chuyện quá”.
Thuần Khiết cũng nói theo: “Vậy thì chúng ta ăn thôi, lát nữa chẳng phải còn đi xem phim sao?”.
Phong Bính Thần gật đầu, cầm dao dĩa lên ăn tiếp.
Ăn được một nửa, bồng nhiên nghe thấy tiếng xì xào to nhỏ.
Hai người ngẩng đầu nhìn, thì ra là Tiêu Ức Sơn đi vào.
Khách sạn Thời Quang là tụ điểm của những người nổi tiếng. Khách hàng đều là những người nổi tiếng trong giới kinh tế, tài chính, giải trí, xuất hiện trên trang bìa tạp chí. Nhưng Tiêu Ức Sơn là ngôi sao hot nhất trong nước hiện nay nên vẫn là tâm điểm chú ý của mọi người. Đi cùng anh còn có hai người đàn ông: ông bầu Leon và Trác Việt.
Phục vụ đưa họ đến bàn của Ôn Đế.
Thuần Khiết khó mà kìm nén được trí tò mò, cứ nhìn họ chằm chằm. Điều này khiến Phong Bính Thần rất không hài lòng. Anh giơ tay gõ nhẹ xuống bàn: “Này, em muốn sang bàn đó ngồi sao?”.
Thuần Khiết lập tức ngồi ngay ngắn, cười nói: “Chỉ là em không hiểu sao họ lại đi cùng nhau?”.
“Sao không hỏi anh?”.
“Anh biết?”. Thuần Khiết ngạc nhiên, nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. Nhưng Phong Bính Thần nghiêm túc gật đầu.
“Anh có đôi tai thần sao?”. Cô trêu chọc anh.
“Không”. Phong Bính Thần lắc đầu, cười và