Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

hiết không vào đầu một câu nào. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ. Đặc biệt khi nghĩ đến việc trong cuộc họp, mọi người đều mang thiết bị ghi âm nên càng xấu hổ.
Dường như cô mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Bình thường khi ở cùng những người bạn thân thì còn hoạt bát, hay nói. Nhưng cứ ở trước mặt người lạ là cô lại thu mình lại theo thói quen, biến thành một người cẩn trọng trong từng hành vi, lời nói. Bây giờ gặp tình huống này, cô lại không thể đứng dậy bỏ đi, đúng là xấu hổ chết đi được.
Tiêu Ức Sơn nhìn cô hai lần như muốn dò hỏi, sau đó không nhìn cô nữa.
Phong Bính Thần thản nhiên như không, lấy bút viết gì đó lên giấy, sau đó đưa ra trước mặt cô. Thuần Khiết giận anh nhưng vẫn quay sang nhìn. Là một bức tranh vô cùng khoa trương. Cậu bé một tay cầm dao, một tay cầm hoa hồng, khóc lóc uy hiếp cô bé: “Em hãy theo anh đi! ! !”.
Cô nhìn mà dở khóc dở cười. Giận không được mà không giận cũng không xong.
Động tác của anh thu hút ánh nhìn của mọi người. Trong mấy chục phút sau đó, họ đều vô tình hay cố ý liếc nhìn cô và anh khiến Thuần Khiết như ngồi trên đống lửa.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc kết thúc cuộc họp. Mọi người tạm biệt nhau, lần lượt bước ra khỏi phòng họp. Lúc ấy cô mới thầm thở phào, khẽ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tiêu Ức Sơn đi thẳng ra ngoài. Cô muốn nói với a vài câu nhưng lại không thể rời khỏi ghế.
Đường Ca Nam ngồi bên trái Phong Bính Thần, bồng nhiên quay sang, cười khì khì và hỏi: “Này, hai người đang yêu nhau thật sao?”. Thuần Khiết lại bối rối.
Phong Bính Thần giơ đồng hồ trước mặt anh ta, nhắc nhở anh ta: “Bốn giờ cậu còn có cuộc họp, bây giờ đã bốn rưỡi rồi”.
Đường Ca Nam tươi cười nói: “Không sao, dù sao cũng đã muộn rồi, nói chuyện của hai người..
“Xin lỗi, chúng tôi phải đi!”. Phong Bính Thần ngắt lời anh ta.
Thuần Khiết lập tức đứng dậy, gượng cười với Đường Ca Nam rồi nói: “Tạm biệt anh Đường”.
Mặc dù Đường Ca Nam vô cùng tò mò nhưng cũng không thể giữ họ lại. Anh dõi theo họ, sau đó lấy điện thoại gọi cho vợ sắp cưới Phong Bình, báo cáo tình hình.
Chú thích:
(*) Tuyết liên hoa (hoa sen tuyết) là một loại dược thảo truyền thống quý hiếm của Trung Quốc, xuất xứ từ Tân Cương. Nó phát triển trong các vách đá và giữa các kẽ nứt băng giá, nơi vô cùng lạnh và được bao phủ trong tuyết quanh năm.
(**) Michelin là một hãng sản xuất vỏ (lốp) xe và nhiều thiết bị khác trong ngành giao thông của Pháp từ cuối thế kỷ 19. Từ đầu thế kỉ 20, vào tháng ba mỗi năm họ cho xuất bản một cuốn guide rouge (cuốn sách hướng dẫn có bìa màu đỏ) nổi tiếng về các khách sạn và tiệm ăn. Nhờ lối làm việc rất nghiêm túc và nhất là nhờ sự sắp hạng tương đối “chí công vô tư”, cuốn guide rouge từ lâu đã nghiễm nhiên trở thành một thứ “thánh kinh về nghệ thuật ẩm thực” ở Pháp và một số nước trên thế giới.






Nhớ nhung nhung nhớ
Thuần Khiết ra cửa đợi thang máy.
Phong Bính Thần đứng cạnh cô, cọ vai vào người cô: “Van còn giận à?”.
Cô không quay sang mà nói: “Lần sau đừng để em xấu hổ như thế”.
Phong Bính Thần cố tình hiểu sai ý cô: “Lẽ nào yêu anh là một chuyện rất xấu hổ”.
“Hoa hòe hoa sói”.
Phong Bính Thần không còn gì để nói: “Cụ thể, chi tiết một chút có được không?”.
Đúng lúc ấy thang máy đến. Hai người lần lượt đi vào. Phong Bính Thần cũng không bận tâm bên trong có đông người mà tiếp tục hỏi: “Hãy nói xem em có ấn tượng thế nào với anh...
Nghe vậy, những người ở trong thang máy đều dồn mắt nhìn về phía họ. Thuần Khiết xấu hổ tới mức không còn gì để nói, quyết định vờ như không quen anh, nhìn thẳng về phía cửa thang máy.
Những người khác nhìn họ từ đầu đến chân, ánh mắt có chút nghi hoặc. Chàng trai thì phong độ, nho nhã, “nhan sắc” hơn người. Cô gái bên cạnh giản dị không có gì nổibật, vẻ mặt lạnh lùng. Mặc dù cũng là một cô gái xinh đẹp, thanh tú nhưng thiếu vẻ kiều diễm khiến người ta phải kinh ngạc, có vẻ như không tương xứng với chàng trai cho lắm.
Thuần Khiết rất nhạy cảm, dĩ nhiên là cô hiểu hàm ý của những ánh mắt ấy.
Thang máy xuống dưới, những người trong thang máy cũng mồi người một ngả.
Họ bước ra đại sảnh, bồng chốc cảm thấy một luồng khí nóng ập tới. Phong Bính Thần gọi điện bảo lái xe mang xe tới. Sau khi cúp máy, anh nhìn cô rồi nói: “Lúc nãy em không thèm để ý đến anh, khiến anh rất xấu hổ..
“Vậy thì chúng ta hòa”.
“Thì ra em rắp tâm muốn trả thù. Vậy bây giờ có thể trả lời câu hỏi của anh rồi chứ?”.
“Ừm...”. Thuần Khiết nghĩ một lúc rồi nói: “Ấn tượng tổ thể? Điều này cũng thật khó tổng kết. Khái quát nhất chính là bí ẩn. Chúng ta quen nhau cũng đã mấy tháng rồi nhưng ngoài việc biết anh rất giàu có, rất tự tin, phong độ, nho nhã, lịch thiệp thì em chẳng biết gì cả”.
Phong Bính Thần vốn tưởng rằng sẽ nghe thấy những lời không hay nên đã chuẩn bị tâm lí bị đả kích. Khôngngờ cô lại còn khen vài câu nên hài lòng gật đầu và nói: “Em có thể dùng tất cả những từ tốt đẹp nhất mà em biết để nói về anh, anh tuyệt đối không thấy hổ thẹn. Em