Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
ợp đồng đóng phim nhiều vô kể. Thậm chí có đạo diễn Hollywood muốn mời cô ta đóng phim.
Mọi người lần lượt ngồi xuống. Đường Ca Nam giới thiệu sơ qua về họ. Đối với nhà sản xuất trẻ tuổi anh tuấn nho nhã cùng nữ đạo diễn trẻ trung xinh đẹp, mọi người không thể thiếu những lời ngợi ca.
Đường Ca Nam hỏi: “Mọi người đến đủ cả chưa?”.
Tống Ngải Lâm nói: “Còn thiếu hai nam chính, Sở Phụng Minh và Tiêu Ức Sơn”.
Đường Ca Nam vội nói: “Phụng Minh thì tạm thời chưa tính, để sau chị bớt chút thời gian nói chuyện riêng với cậu ta”.
Vừa nói dứt lời, tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ. Nhà sản xuất nâng đỡ ngôi sao cũng có, thông thường là nhà sản xuất nam nâng đỡ ngôi sao nữ. Nhưng chưa từng thấy người nào như Đường Ca Nam nâng đỡ một người vô danh.
Tống Ngải Lâm cũng có chút không vui nhưng không biểu lộ ra mặt.
Đường Ca Nam lại hỏi: “Vì sao Tiêu Ức Sơn không đến?”.
Chủ nhiệm sản xuất vội nói: “Hôm qua tôi được thông báo”.
Mọi người đều im lặng.
Tiêu Ức Sơn nổi tiếng không hợp tác nhưng có quá nhiều fan, khán giả vô cùng yêu thích anh, vì thế vẫn có rất nhiều doanh nghiệp bợ đỡ. Bây giờ tái xuất giang hồ, danh tiếng còn hơn năm năm trước nên càng có “quyền” kiêu ngạo. Trong làng giải trí không thiếu những lời khen chê, người thích thì nói anh trọng tình nghĩa, có tài. Người không thích thì nói anh ngông cuồng ngạo mạn. Thuần Khiết nghĩ rằng anh có chút có tài nên kiêu ngạo nhưng lí do quan trọng hơn vẫn là không đủ khôn khéo, không giỏi giao tiếp với người khác. Nếu anh không có một khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành và tài năng âm nhạc thì e là rất khó tồn tại trong làng giải trí. Anh không có mặt chắc chắn là có liên quan đến Phong Bính Thần, vốn dĩ bộ phim này anh bị ép đóng.
Nghĩ đến đây, Thuần Khiết không kìm được khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn Phong Bính Thần. Anh không chút biểu cảm, cúi đầu nhìn bảng danh sách trên tay. Cô liếc nhìn thì thấy nào là nhiếp ảnh, âm nhạc, tạo hình, thiết kế mĩ thuật... Căn phòng im lặng một lúc.
Đường Ca Nam nói: “Nếu anh ta không tới thì chúng ta không đợi anh ta nữa. Bắt đầu
Anh nói vài lời mở đầu, sau đó trao quyền phát ngôn cho đạo diễn Tống Ngải Lâm. Cô ta là đạo diễn, người tổ chức và điều hành sản xuất, người phụ trách đưa tác phẩm văn học lên màn bạc, hơn nữa kịch bản cũng là do cô ta sáng tác. Để cô ta bày tỏ ý đồ và yêu cầu của mình là quá họp lí.
Cô ta khiêm tốn hai câu rồi vào chủ đề chính. Đang giải thích thì bỗng nhiên cánh cửa phòng họp mở ra.
Tiêu Ức Sơn bước vào, mọi người đều cảm thấy trước mắt bừng sáng. Anh mặc áo sơ mi màu xanh da trời, quần Tây trắng, phong thái nho nhã, khuôn mặt lạnh như băng tuyết. Giữa mùa hè oi bức, cảm giác như mang theo làn gió mát lạnh từ biển sâu.
Trước ánh mắt của mọi người, anh thản nhiên bước vào rồi tìm một chiếc ghế trống và ngồi xuống, khuôn mặt không chút biểu cảm: “Xin lỗi, tôi đến muộn”.
Khi nói anh không nhìn bất kì ai, thái độ lạnh lùng.
Tống Ngải Lâm khẽ ho một tiếng, quay lại chủ đề lúc nãy nhưng chốc chốc lại liếc nhìn Tiêu Ức Sơn. Thuần Khiết không kìm được cười thầm.
Ấn tượng Tống Ngải Lâm để lại cho cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, dứt khoát, quyết đoán, vô cùng chú trọng hiệu quả. Nhưng Tiêu Ức Sơn vừa bước vào, hình như cô ta lại có chút thiếu tập trung. Không đến nỗi như thế chứ? Tiêu Ức Sơn từ đầu đến cuối không nhìn cô ta lấy một lần.
Mọi người đều chăm chú lắng nghe, chỉ có ánh mắt của cô là hướng về Tiêu Ức Sơn. Phong Bính Thần quả thực không thể chịu được, giơ chân giẫm lên chân cô.
Thuần Khiết không ngờ anh lại làm vậy, không kìm được kêu lên một tiếng. Sau đó thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, dĩ nhiên cũng bao gồm cả Tiêu Ức Sơn.
Hình như lúc này anh mới nhìn thấy Thuần Khiết, vẻ mặt lạnh lùng dậy sóng, ngạc nhiên hỏi cô: “Sao cậu lại ở đây?”.
Thuần Khiết mỉm cười ngượng ngùng: “Mình đến cùng anh Phong”.
Tiêu Ức Sơn liếc nhìn Phong Bính Thần, sau đó nhìn Thuần Khiết và nói: “Hai người đang yêu nhau sao?”.
Anh hỏi rất thẳng thắn, không bận tâm đến thời gian, địa điểm. Tất cả những người có mặt ở đó đều tròn mắt nhìn, vểnh tai nghe, mấy chục con mắt giống như đèn pha hướng về phía h suýt chút nữa thì bị sặc nước bọt, vội vàng phủ nhận: “Không có chuyện đó, bọn mình...”.
Nhưng Phong Bính Thần lại vui vẻ thừa nhận, mỉm cười ngắt lời cô: “Em yêu, đừng xấu hổ, dù sao sớm muộn gì anh ta cũng biết”.
Nghe thấy những lời này, Thuần Khiết đúng là... muốn khóc mà không được.
Tống Ngải Lâm cũng sững sờ. Mặc dù cô ta nghĩ rằng hai người có chút thân mật nhưng tưởng rằng chắc chắn là Thuần Khiết ái mộ Phong Bính Thần, suy cho cùng đó là người đàn ông mà bản thân cô ta cũng thích. Nhưng bây giờ nghe vậy thì lại thấy không giống.
Trong số những người có mặt trong cuộc họp, chỉ có Đường Ca Nam là bình tĩnh như không. Anh ta khẽ cau mày và nói: “Bây giờ là giờ họp, xin đừng nói chuyện riêng. Aileen, tiếp tục đi”.
Tống Ngải Lâm cúi đầu nhìn bài phát biểu mà mình đã chuẩn bị, tiếp tục chủ đề lúc nãy.
Cô ta nói những gì Thuần K