Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.
gọt ngào làm mình say mê đã lâu, nhưng vào lúc cô kháng cự cùng tránh né tiếp xúc của hắn, tứ chi dây dưa cọ xát nên lại càng nóng rực trêu người, trong quan hệ tế nhị giữa nam nữ, có đôi khi cự tuyệt cũng là một phương pháp ** tốt nhất. Emile giữ chặt cằm Đường Mật, cầm chặt hai tay không yên của cô đặt trước ngực mình, nhanh chóng áp lên môi cô.
Đột nhiên, một vật thể lạnh lẽo mà cứng rắn đặt dưới cằm Emile, tựa như lưỡi đao sắc bén. Hắn cúi mắt xuống, nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc lục bảo ở ngón giữa của cô, viên đá xanh sẫm kia đang hờ hững nhìn hắn, giống như lân tinh sâu thẳm. Trong phút chốc, Emile nhớ tới đồng tử sâu không thấy đáy kia của Arthur, ngón tay đang trói buộc dần dần buông ra.
"Không, Emile, tôi là vị hôn thê của Arthur." Đường Mật xoay mặt thấp giọng nói, lông mi khép chặt, trên mặt lộ ra một tia đau đớn.
Emile buông cô ra, Emma vẫn nằm bên cạnh đột nhiên phát ra tiếng kêu gừ gừ khe khẽ, nhưng hắn có thế nào cũng không ngờ tới màn vừa rồi đã sớm thông qua chip nanomet mà Đường Mật đã chích lên người Emma truyền đến trước màn hình của Authur cách đó hơn mười km.
Lợi Dụng
Lúc Đường Mật trở về khách sạn, tất cả mọi người đã ngồi ở phòng khách chờ cô.
"Hôm nay cô cừ lắm, cục cưng!", Simon hướng về phía cô huýt sáo, giơ ngón tay cái lên. Đến cả JR cũng không kìm được lời khen: "Quả thật rất xuất sắc, dù là nữ đặc công đã qua huấn luyện cũng chưa chắc có thể tự nhiên như vậy..."
"Câm miệng, JR!" Arthur vẫn đứng bên cửa sổ hút thuốc đột nhiên cất lên tiếng quát khẽ. Đèn neon ngoài cửa sổ chiếu vào khuôn mặt nhẵn mịn của anh phiếm lên màu sắc huyền ảo mê ly, nhưng khuôn mặt đó lại không chút nhiệt độ, khí lạnh bức người đang từ hàng lông mày vút cao của anh truyền đến, làm nhiệt độ xung quanh bỗng nhiên xuống đến âm độ. Đúng vậy, biểu hiện hôm nay của cô rất xuất sắc, từng động tác, ánh mắt đến thái độ đều có thể nói là hoàn mỹ, kể cả nụ hôn kia với Emile. Nhưng mà anh lại không thể đè nén cảm xúc phẫn nộ cùng bực bội, chỉ cần nghĩ tới ánh mắt nóng bỏng lại tràn ngập chiếm hữu của Emile lúc hôn cô là anh liền có xúc động muốn giết người, nhưng việc càng làm anh tức giận hơn là nguyên nhân tại sao cô lại đồng ý với kế hoạch của Y Tắc?!
Đối với sự tức giận của Arthur, Đường Mật lại chỉ cảm thấy mệt mỏi, một sự mệt mỏi cùng chán nản không có cách nào hình dung thấm ra từ trong xương cốt, mệt đến mức cô đã không rảnh để suy xét xem tại sao anh ta lại tức giận, mặc dù cô đã gần như hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp. Cô chùn vai xuống, lặng yên cởi nút áo sơ mi, sau đó đưa áo cho Simon. Trông thấy Simon trợn tròn mắt nhìn mình chỉ mặc áo ba lỗ bó sát người, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, cô đột nhiên hung dữ nói: "Đừng hỏi tôi dấu vân tay đó in ở đâu! Các người đều thấy hết rồi mà, không phải sao?" Nói xong, cô thở dài, buông thõng cánh tay: "Tôi mệt lắm rồi, đi về phòng trước."
"Y Tắc, mặc dù ông từng là sư phụ của tôi, nhưng hiện giờ tôi mới là chỉ huy trong nhiệm vụ lần này. Tôi lặp lại lần nữa, tôi không đồng ý đề nghị của ông!" Tiếng nói Arthur trầm thấp mà kiên quyết, tựa như bức tường vô hình cản trở tiến công của Y Tắc.
"Cậu bị cô gái kia mê hoặc rồi sao?! Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần, trong lúc thi hành nhiệm vụ không thể nảy sinh bất cứ cảm tình nào với mục tiêu hoặc đồng đội của mình. Tình cảm sẽ khiến người ta trở nên suy yếu, một khi để đối thủ nắm được nhược điểm, không chỉ mình cậu mất mạng, mà còn có thể hại chết người bên cạnh cậu. Vậy mà bây giờ cậu đã hoàn toàn ném ra sau đầu, vì Đường Mật!" Y Tắc dùng giọng điệu nghiêm khắc chất vấn, thậm chí xuyên thấu qua không khí tĩnh lặng Đường Mật cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng nghiêm nghị cùng giá rét trên trán ông ta.
"Y Tắc, tôi tôn trọng ông, cho nên đừng ép tôi!" Arthur mặc dù cố gắng hạ thấp giọng, nhưng vẫn không cách nào đè nén được tâm tình lo lắng bất an, Đường Mật chưa từng thấy qua một mặt mất khống chế như vậy của anh.
"Tôi không phải đang ép cậu, đó là chỉ thị mà chỉ huy tối cao của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu vừa mới truyền đạt! Arthur, cô gái ấy sẽ là nhược điểm trí mạng của cậu, nên làm thế nào tự cậu suy nghĩ cho kỹ đi!" Giọng của Y Tắc bình thản lại, khôi phục bình tĩnh vốn có, lại như cầm một con dao phẫu thuật tinh xảo chuẩn xác đâm trúng tim đối phương, nhẹ nhàng lại không tốn chút sức nào.
Lần này, Arthur không thể nói được gì, Đường Mật không thấy được tình cảnh ở ban công, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của Arthur từ trong bóng tối truyền đến, giống như con dã thú khốn đốn, "hộc, hộc" kéo dài hơi tàn, hồi lâu cũng không phát ra âm tiết, anh ta không nói "được" nhưng cũng không hề nói "không được" .
Đường Mật cầm chặt ly nước trong tay, hơi lạnh của viên đá đang xuyên thấu qua thủy tinh thấm vào đầu ngón tay, sau đó theo lỗ chân lông chảy vào mạch máu, càng tụ càng nhiều, càng lúc càng nhanh, cuối cùng hợp thành luồng khí lạnh mãnh liệt bổ về phía cô. Cô tựa như một chiếc lá cô độc bị