Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.
ên mãnh liệt hơn bao giờ hết, tựa như cây thuốc phiện trí mạng làm cho anh cảm thấy như chìm đắm trong khoái cảm.
"Đủ rồi! Tôi hận anh!" Trong tuyệt vọng Đường Mật phát ra tiếng khóc tê tâm liệt phế, nước mắt tuôn trào mang theo phẫn nộ cùng khuất nhục. Anh ta khiến cô đau đớn cùng nóng bức, còn có làn da trần trong không khí lạnh, làm cho cô cảm thấy mình như một động vật đã bị người ta lột da, ngoại trừ thở phì phò chờ chết thì không còn cách nào khác. Rốt cuộc anh ta xem cô là gì? Một công cụ vô tri vô giác hay là một gái điếm có thể tùy ý làm nhục? Không, cho dù là gái điếm cũng sẽ có ý nguyện cùng tôn nghiêm của mình, mà anh ta giờ phút này đang bóp nát tự tôn của cô từng chút một, rồi giẫm nát dưới lòng bàn chân.
Không biết là do chữ "hận" trong lời Đường Mật, hay là do nước mắt nóng hổi của cô, Arthur đột nhiên cảm thấy trái tim thắt lại, giống như có một vật thể rất nhỏ mà bén nhọn từ tâm thất đâm ra, chọc vỏ ngoài cứng rắn thủng một lỗ nhỏ, sau đó từng vết nứt bắt đầu lan tràn ra. Anh ngừng tiến công, ngón tay trói buộc cũng chầm chậm buông lỏng, ngẩng đầu lên trong tiếng thở gấp đè nén, nhìn gương mặt cô. Khuôn mặt tái nhợt gần như trong suốt, nước mắt giàn giụa khắp mặt, giống như vết thương trong lòng anh bị nứt ra vậy, hai mắt ảm đạm không ánh sáng, nhưng đồng tử lại kịch liệt co rút lại.
Từ trong ánh mắt gần như tuyệt vọng của cô, anh thấy được khuôn mặt dữ tợn của mình,cũng giống như một ma quỷ theo lời cô vậy, ngay cả chính anh cũng bắt đầu căm hận khuôn mặt này. Anh có cảm giác như không thở nổi, anh muốn có được cô, vô cùng khát vọng, nhưng lại không phải thế này. Nhưng mà rốt cuộc phải như thế nào? Lần đầu tiên anh không biết làm sao giống như một cậu trai mới lần đầu trải qua tình trường vậy.
Hồi lâu, hai người cũng không lên tiếng, chỉ là cứ vậy giằng co lẫn nhau, thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, không khí trong phòng âm u lạnh lẽo thấu xương, ánh đèn chiếu xuống đất lúc sáng lúc tối, rọi ra cái bóng như một lồng chim khổng lồ, mà bọn họ chính là hai con chim trong lồng cắn xé nhau đến máu thịt lẫn lộn.
Đường Mật cảm thấy sức lực toàn thân đều bị rút hết, ngay cả dũng khí mở mắt cũng không đủ, chỉ có thể gục đầu sâu vào khuỷu tay của mình khóc thút thít, âm thanh thoáng mang khàn khàn quanh quẩn trong phòng, giống như cái cánh máu tươi đầm đìa, muốn vỗ lại không có sức thoát khỏi cái lồng chim mà anh ta đã bố trí sẵn cho cô.
Arthur thở dài cúi thấp mặt, vỗ về hai vai không ngừng run rẩy của cô nói: "Em làm không được, đến cả như vậy em cũng chịu không được, làm sao mà đi dụ dỗ Emile? Hắn ta cũng không phải một kẻ ngu."
Đường Mật không trả lời, chỉ dùng sức hất tay anh ta ra. Cô căm hận sự dối trá cũng như sự thô bạo của anh ta, mặc dù cô đã từng cố gắng tin tưởng anh ta, nhưng cuối cùng đổi lấy được chẳng qua chỉ là lừa gạt cùng tủi nhục.
Anh đè lại cánh tay cô, ép cô quay mặt sang, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt cô, dùng giọng rõ ràng mà vô cùng khẳng định nói: "Tôi biết em đã nghe thấy cuộc trò chuyện của tôi và Y Tắc, nhưng tôi muốn nói với em rằng cho tới thời điểm hiện tại, tất cả nhiệm vụ của em đã hoàn thành. Hai ngày sau, sẽ có người chuyên trách tới đón em về nước, em không cần phải đối mặt với Emile nữa, sau này cũng sẽ không còn nhìn thấy hắn, đây chính là mệnh lệnh của tôi cho em."
"Anh lại muốn diễn kịch đùa giỡn gì nữa? Chẳng lẽ bây giờ tôi còn chưa đủ nghe lời, biểu hiện còn chưa đủ cho anh hài lòng sao? Anh còn muốn bắt tôi làm gì đây?" Cô cười lạnh, nước mắt trong mắt lại nóng hổi đến gần như làm mạch máu toàn thân đều co rút lại. Anh ta thật đúng là xem cô như một thiếu nữ ngu ngốc, lại còn muốn dùng phương pháp giống nhau lừa gạt cô lần nữa. Anh ta từng nói muốn cô tin tưởng mình, nhưng khi Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu truyền chỉ thị xuống, anh ta còn không phải là lặng im không nói sao? Anh ta cũng từng nói sẽ bảo vệ cô, nhưng hôm nay còn không phải để cô một mình đến cung điện của Emile sao? Cô thậm chí có thể tưởng tượng ra được, lúc Emile lưu lại dấu vân tay trên người cô, anh ta đã vô cùng tỉnh táo rồi nở nụ cười hài lòng nhìn cảnh tượng trong màn hình như thế nào.
Giống như bị bén nhọn trong mắt cô đâm trúng, Arthur nhíu mày, một tia đau đớn cực nhanh xẹt qua trên mặt. Anh không phản bác lời của Đường Mật, chỉ yên lặng đứng lên, cầm cái túi nhỏ đặt trên bàn trà đưa cho cô: "Bên trong có hộ chiếu, thẻ tín dụng cùng tất cả những giấy tờ có thể chứng minh thân phận của em, còn có dụng cụ cải trang và một cây súng lục bỏ túi. Vào đêm khuya ngày mốt sẽ có một chiếc máy bay tư nhân từ Ucraina bay tới dừng ở sân bay nước Z trong khoảng thời gian ngắn, em hãy sử dụng thân phận trên hộ chiếu cùng giấy tờ mà ra cửa. Sau đó sẽ có một người đàn ông tên là Asim đến gặp em, anh ta sẽ hỏi em trước là ‘Có thích chó Maltese không?", em phải trả lời là ‘kem hạt dẻ’, anh ta ắt sẽ dẫn em lên máy bay rời khỏi đây. Nếu như trên đường chẳng may gặp phải nguy hiểm gì, nhớ phải mở nắp ngầm trên mặt chiếc nhẫn ngọc lục bảo tôi đã cho em, bên trong có thiết bị tru