Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1153 lượt.

ế đã ban cho anh, mặc dù trước kia anh có thường xuyên nguyền rủa ông ta đi nữa." Anh cười dùng ngón tay vuốt ve cằm cô, rồi lại di chuyển lên trên sờ cánh môi màu hoa tường vi kia, vài sợi tóc phất qua đuôi lông mày anh, màu xanh lục sẫm trong mắt đậm tới mức tựa như biển Aegean dưới trời đêm, dâng lên sóng lớn màu vàng kim đánh tới cô.
Đường Mật bị anh ôm ở trên đùi, đốt ngón tay anh lướt qua đôi môi cô, làn da hơi thô ráp kích thích thần kinh nhạy cảm, tạo nên một dòng điện nóng mà hơi nhột. Nhưng ngay tại lúc bờ môi anh sắp kề vào cô, cô đột nhiên ngửa đầu về phía sau, tiếp đó cười giảo hoạt nói: "Em còn chưa hỏi hết."
"Em còn muốn biết điều gì nữa? Quan lớn?" Arthur nâng mắt, nở ra một nụ cười khổ cam chịu.
Bờ môi Arthur khẽ cong lên, cổ tay nhẹ nhàng lật lại, liền giữ chặt bàn tay cô, còn tay kia gỡ kẹp tóc của cô ra. Mái tóc dài như suối đổ xuống, xõa trên cánh tay anh, anh khẽ cắn vành tai của cô cười nói: "Quan lớn à, vũ khí của em đã bị anh tước đoạt rồi, vẫn nên ngoan ngoãn đầu hàng đi."
Đường Mật bị anh một tay chế trụ, cảm giác như không còn sức lực để cử động cộng thêm giọng nói khàn khàn của anh trêu chọc gẩy bên tai, làm cho cô cảm thấy mình chật vật như một bại binh đã bị người ta tước đoạt áo giáo vũ khí, chỉ có thể trơ mắt chờ trận địa bị chiếm đóng khi tiếng kèn thắng lợi của quân địch vang lên.
"Xin lỗi, quấy rầy một chút." Giọng nói trong trẻo của cha xứ Rebmann từ phía sau truyền đến, hữu hiệu cản trở tiến công của Arthur, cũng thành công giải cứu được Đường Mật từ trong tình huống luống cuống gần như sắp vỡ vụn ra ngoài.
Đường Mật vội vàng nhảy xuống khỏi đầu gối Arthur, lúng túng đến quả thực muốn ngay lập tức đào một cái hố rồi học theo đà điểu vùi đầu của mình xuống đó cho xong. Nơi này dù gì cũng là giáo đường, trước mắt cha xứ Rebmann có khuôn mặt hiền lành nhẵn bóng tựa như chúa trời chịu khổ trên thánh giá, vậy mà bọn họ lại ở dưới mắt Thượng Đế ... Tuy cô là một người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng giờ phút này vẫn không nén được nói thầm trong lòng: "Xin Chúa hãy tha thứ cho sự thiếu tôn trọng của chúng con."
Tuy nhiên, trái ngược với sự lúng túng của cô, vẻ mặt cha xứ Rebann ngược lại tương đối bình tĩnh tự nhiên, ông hạ Thánh kinh trong tay xuống, nhìn bọn họ mỉm cười nói: "Đêm nay, hội Chữ Thập Đỏ có đoàn xe vận chuyển vật phẩm cứu viện đi Kenya, ta nghĩ hai người có thể ngồi nhờ xe để rời khỏi đây." Nói xong xoay người lặng lẽ chắp tay chữ thập trước ngực, sau đó đi ra ngoài nói chuyện với những học trò của mình.
Đường Mật càng lúng túng đến mức đầu cũng sắp cúi xuống chạm đất rồi, trong vạn phần xấu hổ cô nghe thấy tiếng cười vô cùng khoái trá của Arthur.
Vài ngày sau, tại một trấn nhỏ của Địa Trung Hải.
Một dãy dù che nắng màu lam trắng được đặt dọc theo con phố nhỏ, trong ánh nắng mặt trời thoáng như có từng đám sứa bồng bềnh, hình ảnh cây anh túc đỏ tươi từ ven đường kéo dài suốt đến bệ cửa sổ trắng như tuyết của nhà dân làm cho người ta nghĩ tới làn váy nóng bỏng như lửa của vũ công flamenco[1'>, còn tiếng đàn vừa mãnh liệt vừa thê lương của tay ghi-ta ở đầu phố lại như nhạc đệm tuyệt vời nhất cho chúng.
[1'>flamenco: là một vũ điệu.
Đường Mật lười biếng tựa vào lưng ghế quán cà phê ngoài trời, nheo mắt lại hưởng thụ quang cảnh có sắc thái mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ hài hòa này, tâm trạng tựa như hương vị machiato đang lan tỏa trong tách, mang theo lơ đãng thích ý cùng lười biếng chậm rãi chuyển động trong không khí. Gió biển phất qua gò má, bên đường vài đứa trẻ đang thích thú liếm kem ly, mọi thứ đều ngọt ngào giống như đứa trẻ đang để xi rô chocolate bên môi vậy.
"Cẩn thận phơi nắng làm hư mắt bây giờ, nó là bảo bối quan trọng nhất của một nhà nhiếp ảnh đấy." Arthur kéo bả vai cô qua, giúp cô đeo kính râm.
Đường Mật mở mắt ra, tầm nhìn ngoài kính râm lập tức thành một tầng màu nâu nhạt, bốn phía tối lại, nhưng bầu trời càng trở nên xanh hơn, đóa hoa càng trở nên đẹp hơn, tựa như một bức ảnh chụp được tăng thêm hiệu ứng Lomo lọc màu vậy, còn khuôn mặt ngược chiều ánh sáng của anh chính là tiêu điểm rung động lòng người nhất trong bức ảnh đó.
"Sao anh không về nước H báo cáo nhiệm vụ mà vẫn còn ở chỗ này?" Cô tựa vào vai Arthur, ngước mắt nhìn anh, ánh sáng nhu hòa của kính râm đã làm giảm bớt nét sắc bén trên mặt anh, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn tản mà thỏa mãn, một cặp chân dài biếng nhác thay đổi bắt chéo cho nhau, hoàn toàn giống một du khách bình thường đang tận hưởng kỳ nghỉ.
"Bởi vì anh đang nghỉ phép, anh đã yêu cầu cấp trên một kỳ nghỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, muốn cùng với người yêu ở bên nhau." Anh nhấp một hớp bia lạnh, không nhanh không chậm nói, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt.
Đường Mật đẩy bả vai anh ra, kéo kính râm xuống, có chút tức giận trừng mắt anh: "Anh gạt em, lúc ở lãnh sự quán anh cũng không nói muốn nghỉ phép mà nói rằng tới nơi này là vì Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu sẽ phái người tới đây chờ chúng ta hội họp."
Mấy ngày trước cô và anh như hai con chuột chật vật núp trong xe vậ