Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh
Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.
nh, nụ cười trong sáng đến gần giống như biển cả ngoài cửa sổ.
"Đúng vậy, nhưng dẫn một cô gái trở về thì lại là lần đầu tiên." Schumann cầm chén rượu chạm một cái với Đường Mật, ánh mắt như đăm chiêu dừng lại trên chiếc nhẫn ngọc lục bảo ở ngón giữa của cô, bỗng nhiên nói: "Đá quý rất đẹp."
"Chỉ là khối pha lê, không phải thật đâu." Đường Mật hơi rụt ngón tay lại, ánh mắt có chút lúng túng. Chiếc nhẫn này là một đạo cụ lúc trước Arthur đưa cho cô, bên trong ẩn giấu cơ quan phát ra tín hiệu, làm như vậy là để bảo vệ an toàn của cô, nhưng chẳng biết tại sao cho tới bây giờ Arthur cũng không cho phép cô tháo cái đồ giả nhìn rất giống thật này ra.
"Không, nó là thật đấy. Đá quý xanh lục cao cấp nhất Colombia, sản phẩm của công ty Chaumet nước Pháp. Kỳ thật, nó là di vật của mẹ tôi." Schumann châm một điếu thuốc, giọng nói nhẹ nhàng giống như khói thuốc từ từ rủ xuống đầu ngón tay vậy.
"Xin lỗi, lúc tôi đeo nó vào không hề biết việc ấy, Arthur không nói gì cho tôi biết cả." Đường Mật đột nhiên cảm thấy làn da phía dưới chiếc nhẫn nóng rát, tinh thể cực đại nặng đến giống như hòn đá to rơi xuống trong lòng, cô đang suy nghĩ có phải nên tháo chiếc nhẫn ra hay không.
Schumann làm một động tác ngăn cản, tiếp tục nói: "Không, đừng tháo. Nó là kỷ vật mẹ tôi để lại cho Arthur, hy vọng sau này có thể đeo vào tay vợ nó. Ở trấn nhỏ của chúng tôi có một dị đoan thế này, nếu như nhẫn cầu hôn đã đeo vào rồi lại tháo ra thì sẽ mang đến vận rủi cho cả hai người."
"Nhưng mà, anh ấy...", Đường Mật thấp thỏm nhìn Schumann, trong lòng giống như cuộn chỉ thêu bị mèo cào rối tng, vừa hỗn loạn lại vừa xúc động. Nhẫn cầu hôn? Cô bỗng nhiên nhớ tới câu nói lúc anh đeo nhẫn cho cô: "Đây là huy hiệu của gia tộc Solomon, vinh quang mà chỉ phu nhân tộc trưởng các đời mới có." Anh không hề lừa cô, từ lúc ở nước Z anh đã tính toán tất cả, sau đó trăm phương ngàn kế, từng bước từng bước bắt cô vào trong lòng bàn tay anh.
Anh yêu cô, sớm hơn rất nhiều so với cô biết. Nghĩ tới đây, Đường Mật uống cạn chất lỏng trong chén, rượu mùi hồi nồng nặc kích thích làm cho cô cảm thấy trong mắt cay nóng.
Schumann nhìn khuôn mặt cô, mỉm cười tiếp lời cô: "Tôi biết, thằng nhóc kia lúc ấy nhất định là không chịu nói câu nào liền ngang ngược kéo tay cô mà đeo nhẫn vào, còn không cho cô tháo ra đúng không? Từ nhỏ nó đã như vậy, đối với sự vật mình thích vô cùng chấp nhất, sẽ trăm phương ngàn kế đoạt cái mình muốn về tay, có thể nói là mưu tính sâu xa, đi bước nào chắc bước ấy. Ở điểm này nó còn giống cha tôi hơn cả tôi, mặc dù Arthur không phải là con của ông ấy đi nữa."
Đường Mật nghe thấy lời anh ta nói không nhịn được bật cười, sau đó gật đầu. Quả nhiên là anh em liền tâm, Schumann đối với tính tình tác phong của Arthur rõ như lòng bàn tay.
"Mặc dù dục vọng chiếm hữu của Arthur rất mạnh, nhưng tâm địa nó không xấu, cũng không tham lam. Nếu như nó đã yêu một người, sẽ đem lại cho cô tất cả những thứ tốt nhất trên thế giới, cho dù cô có muốn nó moi cả trái tim mình cũng được. Khi còn bé, Arthur rất yêu cha tôi, vì muốn ông có thể nhìn thẳng vào nó một lần mà sẽ liều mạng làm tất cả mọi chuyện tốt nhất có thể, thậm chí vì một câu nói đùa của cha, một mình nó đã chạy vào rừng săn một con sói, khi đó nó mới 13 tuổi. Thế nhưng cậu bé như nó làm sao biết được, bất luận nó có làm tốt đến đâu cha tôi cũng sẽ không cảm động, chỉ càng căm hận hơn, bởi vì Arthur là con riêng của mẹ tôi và người đàn ông khác." Schumann lại rót rượu, ánh sáng trong mắt tối đi, đôi môi mím chặt lộ ra một tia đau đớn.
Anh ta đặt chén rượu xuống, nhìn chằm chằm Đường Mật, ánh mắt bình thản lại mang theo sự quan sát sắc bén: "Điều tôi muốn nói chính là, cô Đường, nếu như cô quyết định chấp nhận nó, cô sẽ phải chuẩn bị tâm lý thật tốt rằng sau này sẽ có một người chồng bá đạo nhưng chung tình. Nếu như cô muốn cự tuyệt nó, cũng nhớ rõ phải đi gọn gàng dứt khoát, nếu không nó sẽ không từ thủ đoạn mà quấn lấy cô, cho đến khi có được cô. Nó chính là một người như vậy, đã từng thiếu thốn tình yêu, cho nên vô cùng khát vọng tình yêu, mạnh mẽ hơn bất cứ ai, mặt khác cũng yếu đuối hơn bất cứ ai. Bất luận thế nào, hy vọng cô có thể đối xử tốt với nó, đứa em trai duy nhất của tôi."
Nói xong, Schumann khẽ gật đầu với Đường Mật, kéo ghế ra đứng dậy, tiếp tục đi chào hỏi khách khứa.
Đường Mật xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, Địa Trung Hải xinh đẹp đang dâng lên những bọt sóng nho nhỏ dưới trời chiều, từng đợt tràn lên rặng đá ngầm rồi lại nhanh chóng rút đi, tựa như tâm tình của cô giờ phút này vậy, không cách nào yên tĩnh lại. Cô biết rõ Arthur yêu cô, hơn nữa còn sâu hơn dự liệu của cô rất nhiều, cô cũng yêu anh, nhưng điều đó không có nghĩa là sẽ gả cho anh. Hôn nhân đối với cô mà nói rất xa lạ, Makin vẫn luôn không tìm cho cô một mẹ nuôi, vì thế cô đối với khái niệm vợ chồng vô cùng mơ hồ, ấn tượng duy nhất chính là một đoạn ký ức về cha mẹ ruột khi còn nhỏ, hai người cầm máy chụp hình mang theo lòng tin giống nhau đi khắp thế giới. Nhưng anh là đặc công trường kỳ