Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.
n chuyển vật phẩm của hội Chữ Thập Đỏ, cùng một đống lớn vật phẩm tỏa ra mùi cồn và dược phẩm có mùi đắng chòng chành đến cảnh nội Kenya. Sau khi vào đến lãnh sự quán của nước H ở Kenya, Arthur liên lạc với người của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu, tiếp đó một chiếc chuyên cơ đưa bọn họ đến trấn nhỏ ven biển này. Anh nói với cô tới nơi này là để chờ người của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu đến đưa cô về nước, không ngờ rằng mục đích thật sự của anh là đến để nghỉ phép.
Đường Mật mang theo buồn bực sau khi bị chọc ghẹo hất tay của anh ra, tức giận bất bình nói: "Anh không hỏi ý kiến của em một tiếng đã vây em ở chỗ này."
Anh thích tự ý làm chủ sắp xếp mọi thứ cho cô. Bất kể là hành trình của bọn họ, khách sạn dừng chân, nhà hàng dùng bữa, hay thậm chí là cái váy xinh đẹp cô đang mặc trên người bây giờ cũng do anh chọn, mà anh hầu như chưa từng hỏi qua ý kiến của cô thế nào, luôn mang theo tự tin tuyệt đối rằng chắc chắn cô sẽ chấp nhận. Loại tự tin quá mức này thậm chí mang theo một chút cường thế làm cho Đường Mật nhiều lần cũng muốn kháng nghị, thế nhưng hết lần này tới lần khác những thứ anh chọn lại đáng chết là rất hợp với khẩu vị của cô, lại làm cho cô không tức giận được. Cô tựa như con mèo nhỏ bị cho ăn catnip[2'>, một mặt muốn giãy giụa trong lòng bàn tay anh, mặt khác lại muốn hưởng thụ vuốt ve của anh.
[2'>catnip: còn gọi là bạc hà mèo, là một loại thảo mộc có khả năng làm cho mèo say, an thần, thư giãn.
Arthur cười kéo tay cô về, hôn một cái lên trán cô: "Trấn nhỏ này là nơi anh thích nhất, mang theo người phụ nữ mình yêu tới nơi này luôn là mong ước của anh, chẳng lẽ em không thể thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ này của anh sao? Ngày mai là sinh nhật anh."
Anh ngưng mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời đến gần sánh ngang với bầu trời xanh biếc trên đỉnh đầu kia, nhiệt tình ánh ra hình bóng của cô. Mà từ sâu trong con ngươi anh, Đường Mật nhìn thấy sự chờ mong rừng rực thậm chí còn có một tia khẩn cầu, như những sợi tơ vững chắc quấn lấy một góc mềm yếu trong lòng cô, sau đó rậm rạp chằng chịt thắt một cái nút vô cùng khó cởi.
Nhẫn
Anh ấy đang cầu mình cùng trải qua sinh nhật sao? Hiếm khi người đàn ông bá đạo này lại có vẻ mặt xuống nước như vậy, sự yếu thế đột ngột của anh khiến chút tức giận trước đó của Đường Mật lập tức lắng xuống, cô liếc nhìn anh nói: "Ngày mai là sinh nhật của anh thật ư?"
"Ài, vì sao muốn em tin tưởng anh luôn khó khăn vậy chứ?" Arthur chán nản buông tay ra, nằm lên ghế dựa lấy tay che mắt, trong giọng nói mang theo cam chịu, vẻ mặt thống khổ giống như rất tổn thương.
"Ai bảo anh giỏi bịa chuyện làm gì, nên biết ngụy trang chính là nghề nghiệp của anh đấy." Cô đã thấy được ý cười không thể che giấu bên khóe miệng anh cho nên không hề bị lừa vì dáng vẻ giả bộ đáng thương ấy.
"Được, nếu như lời anh nói không thể làm em tin tưởng vậy thẻ căn cước công dân do nước H ban hành hẳn sẽ không lừa em chứ." Anh cong khóe môi, lấy thẻ căn cước của mình từ trong ví ra đặt trước mặt cô.
Ở sau quầy bar, một người đàn ông cao gầy đang khom người bận rộn ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc dưới mái tóc màu đen hờ hững đánh giá bọn họ, sau đó cúi xuống tiếp tục công việc trong tay. Một lát sau, anh ta bưng hai chén rượu nho nhỏ đi tới, đặt mạnh xuống bàn, vẻ mặt u ám.
"Khuôn mặt anh cau có thế này sẽ dọa khách chạy hết đấy." Arthur bưng chén rượu lên nhấp một ngụm, nhìn ông chủ quán sắc mặt không tốt chế nhạo.
"Thằng nhóc này, còn biết trở về, anh tưởng em ngay cả nhà mình cũng quên luôn rồi chứ!" Ông chủ đột nhiên dùng hai tay túm cổ áo Arthur, kéo anh từ ghế đứng lên, trên mặt mang theo tức giận, nhưng đôi mắt lại nhìn anh như đang cười.
"Anh, em đã trở về." Arthur để mặc ông chủ có thái độ ác liệt túm cổ áo mình, đôi môi toe toét nở ra nụ cười xán lạn.
Ông chủ buông tay, từ từ cong khóe môi, đấm một quyền vào ngực rắn chắc của Arthur, rồi ôm vai anh cười to.
Nếu như không phải từng nhìn thấy gương mặt này trên tạp chí, Đường Mật thật khó mà tin được người đàn ông đeo tạp dề, toàn thân tản ra mùi rượu Sherry cùng hải sản ngồi đối diện mình lại chính là Schumann.Solomon, người tài năng vượt trội oai phong một cõi trong thương giới mười mấy năm, gần như một truyền thuyết của ngành vận tải đường thuỷ.
Giống như đoán được nghi vấn của Đường Mật, Schumann uống một hớp rượu mỉm cười nói: "Bến cảng này là nơi ngày xưa tổ tiên chúng tôi bắt đầu lập nghiệp, ông cố của tôi chính là dựa vào quán cơm nhỏ này mới có được tiền vốn mua tàu hàng đầu tiên, sau đó mới có đội tài chân chính thuộc về mình. Nơi này là nhà tổ của chúng tôi, bất kể ngày thường có bận đến thế nào trong một năm tôi cũng luôn dành ra một tháng ở lại quán cơm."
"Arthur cũng luôn dành thời gian trở về giống như anh sao?" Đường Mật nhìn thoáng qua Arthur đang đứng sau quầy bar chào hỏi khách khứa, anh vừa xắt salad vừa tán gẫu một vài chuyện cười thô lỗ với mấy thủy thủ, ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của a