Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341173

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1173 lượt.

."
Ngay sau đó, Đường Mật cảm thấy cảnh vật trên không đột nhiên xoay tròn, không khí nhanh chóng vụt qua bên tai giống như tiếng hít thở của Arthur, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, lúc ngọn đèn ánh vào mắt lần nữa thì cô đã nằm trên chiếc giường đôi rộng thênh thang trong phòng ngủ. Anh chống hai tay hai bên người cô, trán áp lên trán cô, trong con ngươi bị lửa đốt sáng quắc ánh ra khuôn mặt ửng đỏ quyến rũ, diễm lệ tựa như đóa thược dược sắp nở rộ của cô.
"Trời ạ, em thật đẹp!" Arthur hôn lên môi cô, ngón tay linh hoạt nhanh chóng cởi quần áo của cô và mình, đôi môi nóng bỏng ướt át hôn dọc theo cần cổ của cô xuống đến ngực mềm mại, sau đó gặm cắn từng chút một, bàn tay đặt bên hông cô liên tục mơn trớn, thuận thế tách đùi khép chặt của cô ra.
Đường Mật có chút luống cuống ôm lấy lng dày rộng cường tráng của anh, một ngọn lửa nóng rực không thể đè nén từ nơi nào đó bốc lên, mà lưỡi của anh đang từ rốn cô tiếp tục đi xuống, tinh tế vẽ một vòng, loại tiến công dịu dàng này làm cho đầu óc của cô đột nhiên trống rỗng, thân thể bỗng cong lên, âm thanh đè nén trong cổ họng cũng phát ra ngoài.
"Em yêu, anh muốn em!" Giọng nói Arthur khàn khàn cũng không dễ chịu hơn cô là bao, mồ hôi trên chóp mũi nhỏ xuống nơi nào đó của cô, sợi tóc mềm mại phủ lên đùi cô, cơ thể căng cứng tựa như núi lửa sắp phun trào, mạnh mẽ kéo cô vào trong nham thạch nóng chảy của tình cảm mãnh liệt.
Vào thời điểm anh hoàn toàn chiếm cứ, Đường Mật nhịn không được phát ra tiếng nghẹn ngào, anh khắc chế cường độ cùng tiết tấu của mình, không ngừng hôn lên khuôn mặt cô nhỏ giọng nói: "Ôm chặt anh."
Đường Mật không tự chủ được ôm chặt thắt lưng dẻo dai hữu lực của Arthur, tùy ý anh đưa mình vào trong cảm giác không trọng lượng mê ly mà rực rỡ. Trong mơ hồ, cô nghe thấy ngoài cửa sổ truyền tới tiếng sóng biển vỗ bờ, từng đợt từng đợt, mạnh mẽ mà nhiệt liệt, dưới lực hút của mặt trăng thủy triều lên xuống không ngừng.






Xé Toạc Màn Đêm
Trấn nhỏ vào tháng bảy tựa như một ly Bloody Mary (tên một loại cocktail có màu đỏ) lật úp, màu sắc đậm đà trải đầy mặt đất, hương rượu ngào ngạt mê người dưới ánh nắng chói chang lan tỏa khắp nơi, mà nóng hơn cả ánh mặt trời là các loại lễ hội mùa hè với niềm hăng hái vui chơi thỏa thích của mọi người. Trên quảng trường luôn chật ních người, trên phố ngoại trừ quán rượu và quán cơm thì tất cả các cửa hàng đều đóng cửa nghỉ ngơi, từng tốp thiếu nữ ăn diện xinh đẹp ngồi trên xe ngựa đi qua, dùng thân hình đầy đặn cùng vũ đạo dâng trào thu hút ánh mắt người qua đường.
Mấy ngày nay, Arthur dẫn Đường Mật dạo chơi khắp trấn nhỏ. Sáng sớm bọn họ ngồi ngoài ban công căn phòng ăn điểm tâm, Đường Mật thích chụp hải âu cùng thuyền chài trong nắng sớm, Arthur ở bên cạnh khiêng giá ba chân cùng đồng hồ đo độ sáng, thỉnh thoảng vén tóc trước trán bị gió thổi lại giúp cô. Buổi trưa, bọn họ chạy xuống đường hòa vào dòng người rộn rã, đi theo sau xe hoa diễu hành chụp ảnh, mà ngoại hình xuất chúng của hai người cũng thường xuyên trở thành phong cảnh xinh đẹp trong ống kính của những người khác. Đi mệt, hai người liền nghỉ ngơi ở quán cơm nhỏ ngoài trời, Arthur ôm bả vai cô, yêu chiều nhìn cô chia một phần bánh ngọt cho con mèo lang thang bên đường, mà cô luôn đùa giỡn lấy cả phần của anh khiến những động vật nhỏ càng đến nhiều hơn. Mỗi khi màn đêm buông xuống, Đường Mật và Arthur đi đến quán rượu lâu năm bên bờ biển, cùng tán gẫu trời cao biển rộng với bà chủ phong lưu khéo nói một hồi, hay cùng nhau đứng dậy vỗ tay khen ngợi kỹ thuật nhảy đặc sắc của vũ công trong quán, hoặc là dựa vào nhau cùng nhìn về phía biển rộng ngoài cửa sổ, hồi lâu cũng không nói lời nào, sau đó lặng lẽ ôm hôn.
Mọi thứ đều ngọt ngào tuyệt vời như vậy. Thời gian trở nên không còn ý nghĩa gì, sự vật xung quanh đều bay bổng, mang theo vầng sáng không chân thực, chỉ những ngón tay đan vào nhau của hai người mới là thứ chân thật duy nhất, không khí cũng bắt đầu đậm đà hơn, ngoại trừ hít thở của cả hai thì dường như không còn thứ gì khác, mỗi ngày khi mở mắt ra việc làm đầu tiên chính là tìm kiếm hình bóng đối phương.
Đường Mật chưa bao giờ nghĩ tới ngoại trừ đi khắp nơi chụp ảnh ra vẫn còn có cuộc sống khiến cô say mê đến thế, loại cảm xúc mạnh mẽ xa lạ này tựa như đốt lửa trại bên bờ biển vào ban đêm, nóng bỏng mà mãnh liệt. Nhưng hạnh phúc tới quá nhanh quá mạnh cũng sẽ khiến cho người ta có cảm giác không an toàn, sợ rồi sẽ đến một ngày ánh sáng rực rỡ bỗng mất đi, chỉ còn lại bóng tối cô quạnh. Cho nên cô thỉnh thoảng lại nửa đêm tỉnh giấc, nhìn khuôn mặt Arthur, trong lòng có sự mất mát vô cớ, cô không biết mình đang lo lắng điều gì, chỉ là mơ hồ cảm thấy phía sau ánh sáng hạnh phúc chói lóa của bọn họ luôn luôn có đám khói mù không xua tan được đang từng bước tới gần. Cô ôm chặt người bên cạnh, giống như khi còn bé muốn giữ lấy bong bóng xà phòng xinh đẹp vậy.
Đường Mật im lặng, không biết nên trả lời vấn đề của cô ta như thế nào. Cấp trên của Ar