Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.
hành từng vầng sáng tròn hoa mắt, rơi xuống trên lông mi, trong mắt, từng đợt lạnh lẽo khắc cốt ghi tâm chà xát qua mỗi dây thần kinh của cô, nghiền nát từng tấc xương, cuối cùng bóng tối xóa đi tất cả tri giác của cô.
Trận tuyết đầu mùa cứ như vậy hỗn loạn nhẹ nhàng rơi xuống.
Bồn Tắm Lớn
Một năm sau, tại bến cảng nào đó ở Bắc Âu.
Năm nay tuyết rơi rất dày, từng phiến bông tuyết không phải nhẹ nhàng bay, mà là nương theo gió Bắc lạnh thấu xương như lưỡi dao hung hăng thổi đến, đập vào cửa sổ bằng kính của khoang tàu. Đường Mật nhìn ra ngoài cửa sổ, biển Baltic xanh thẳm nhấp nhô dập dờn, dưới tuyết trắng lại càng tỏa sáng giống như một viên đá quý, tuyết ở mép tàu chiếu ra tia sáng màu trắng bạc chói mắt, làm đau nhói đôi mắt cô, cũng đau nhói thần kinh cô.
Rủ mi xuống, huyệt Thái Dương co giật từng đợt, như bị vô số cây kim châm vào. Xem ra chứng đau nửa đầu của cô lại tái phát, Đường Mật mở túi xách lấy ra một lọ thuốc, cho mấy viên thuốc màu trắng vào trong miệng, uống một hớp nước khoáng lớn. Chất lỏng lạnh buốt lướt qua cổ họng, đau đớn thoáng giảm bớt. Một năm trước từ biển Bering trở về cô liền mắc chứng bệnh này, thỉnh thoảng sẽ phát tác, nhất là khi nghe được hoặc nhìn thấy chuyện có liên quan đến biển cả và tàu thuyền.
"Kyle, anh xem kìa, biển này đẹp quá!" Cô gái ngồi phía trước vui vẻ hô, mái tóc ngắn nhuộm màu bạch kim vừa thời thượng vừa dễ nhìn, như bụi bồ công anh nghịch ngợm không ngừng lắc lư trước mặt Đường Mật, sức sống tràn trề chiếu vào đôi mắt tĩnh lặng của cô.
Đêm đến, tại khách sạn ở bến cảng. Trong bồn tắm lớn đổ đầy nước, tinh dầu hoa dành dành nhuộm nước không màu thành màu xanh nhạt, sau đó khẽ dập dờn, tựa như một biển cả nho nhỏ, thơm ngát.
Đường Mật nhắm mắt lại, trầm mình xuống đáy nước. Dòng nước chập chờn chậm rãi mơn trớn thân thể mệt mỏi, xung quanh yên lặng mà tĩnh mịch, cả người như đứa trẻ bồng bềnh trong tử cung, không cần suy nghĩ bất cứ điều gì, thế giới bị ngăn cách bởi không gian mấy thước vuông này với bên ngoài.
Người chìm xuống đáy biển có phải sẽ có loại cảm giác kỳ diệu này không? Cô nghĩ, hẳn là sẽ không. Đáy nước biển Bering lạnh đến thấu xương, ánh sáng vĩnh viễn cũng không thể chiếu đến, áp lực cực lớn sẽ ép nát từng nội tạng của con người... Đương nhiên người bị chết sẽ không cảm thấy đau, nhưng sẽ rất cô quạnh, một thân một mình nằm dưới đáy biển lạnh lẽo đen ngòm, ngoại trừ những sinh vật biển hình thù kỳ quái cùng rong biển âm u xinh đẹp ra thì không có ai sẽ cho anh những nụ hôn cùng vòng ôm ấm áp - mà anh có khi nào sẽ nhớ cô không?
"Arthur", cô lặng yên gọi lên cái tên này, mở mắt. Không khí từ phổi đang dần dần rút đi, những bọt nước nho nhỏ nổi lên bên môi khẽ nhếch, mang theo màu lục nhạt trong suốt trôi nổi, xinh đẹp giống như đôi mắt anh vậy. Khuôn mặt anh dần dần hiện lên trước mắt, như là có một cây bút thần bí vô hình đang từng chút vẽ ra đôi lông mày rậm, đuôi lông mày hướng lên, đôi mắt sâu mà duyên dáng, cùng với cái mũi thon cao, môi mỏng nhạt màu cong lên đang mỉm cười với cô. Trong vằn nước dập dềnh, khuôn mặt ngày nhớ đêm mong chân thật đến có chút hư ảo.
"Đường", cô hoảng hốt nghe thấy được tiếng gọi mình, cơ thể như được cánh tay rắn chắc của anh ôm chặt, vô cùng ấm áp. Anh ôm rất chặt, cô cảm thấy phổi có chút đau, nhưng không sao, vòng ôm của anh tựa như thuốc độc không thể dừng khát khao, làm cho trái tim vắng vẻ khô cạn của cô ngọt ngào.
Phổi càng lúc càng thiếu khí, cả khoang mũi cùng cổ họng như là bị hòn đá chặn lại, đau đến dường như sắp rách ra, nhưng Đường Mật vẫn cố chấp nghĩ: "Thêm một lát, hãy cho tôi ôm anh ấy thêm một lát." Cô không muốn trở lại hiện thực, thế giới ấy an toàn nhưng không có anh, không muốn mỗi đêm đều trầm luân giãy giụa trong hồi ức với anh, cuối cùng phải dựa vào thuốc để ngủ, rồi lại từ trong cơn ác mộng mất đi anh mà bừng tỉnh, để mặc không khí lạnh lẽo tràn ngập hô hấp, sau đó hóa thành từng giọt nước mắt ấm áp chảy xuống.
"Thêm một lát nữa là được rồi...", ý thức của cô bắt đầu rời rạc. Đột nhiên, một tiếng hô to đâm rách hỗn độn: "Mau nắm lấy dây thừng!" Đây là lời cuối cùng anh nói với cô.
Đột nhiên bừng tỉnh, tay Đường Mật theo bản năng cử động."Ào" một tiếng, cô từ trong bồn tắm lớn ló đầu lên, không khí lại lần nữa trở về, nước từ mũi và cổ họng trào ra, cô tựa sấp bên thành bồn tắm ho khan kịch liệt, thở từng ngụm từng ngụm, trong lồng ngực giống như bị bịt bởi một tảng đá lớn. Một lát sau, Đường Mật mới ý thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, cô suýt nữa đã dìm chết mình trong bồn tắm lớn của khách sạn. Cái ót lại bắt đầu đau, cô cầm lấy lọ thuốc nhỏ trên bàn, run rẩy đổ ra lượng thuốc nhiều gấp đôi so với bình thường cho vào trong miệng, sau đó cầm lấy chai rượu mạnh ra sức uống.
Cồn nóng ran kích thích cổ họng, trong lòng trống rỗng giống như bị bịt bởi một ngọn lửa lại làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, thở dốc một hồi, cô rời khỏi bồn tắm, dùng khăn lông