Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.
che kín thân thể. Một tiếng nhạc vui vẻ đột nhiên vang lên làm cô giật mình, xiêu vẹo lấy di động của mình ra, nhấn nút trò chuyện
Trở Về Cùng Vĩ Thanh
"Alo? Là điện thoại của c Đường phải không?" Trong điện thoại vang lên giọng nam trầm thấp mang theo giọng mũi quen thuộc, nhưng Đường Mật nhất thời vẫn không cách nào nhận ra là giọng nói của ai.
"Đúng vậy, xin hỏi anh là?"
"Tôi là Schumann. Cô ổn chứ? Vừa rồi tôi gọi mấy lần cũng không thấy cô nhận điện." Giọng nói Schumann có chút lo lắng.
Đường Mật có thể tưởng tượng ra người đàn ông phía bên kia điện thoại đang nhíu chặt lông mày, lông mày của anh ta rất giống Arthur, cũng dày rộng hướng lên như vậy, ngực thắt lại một chút, cô cầm điện thoại trả lời: "Xin lỗi, vừa rồi tôi đang tắm. Có chuyện gì không?"
"Đó chỉ là con số trên xác suất." Đội trưởng đội Tìm Kiếm Cứu Hộ nhíu mày, gõ xuống một búa phán quyết cuối cùng.
Một búa này nặng nề đập vào trái tim Đường Mật, cô ngất đi, lại vào trước khi mất đi ý thức vững vàng nhớ kỹ con số 0.06% này. Từ bi thương lúc đầu cho đến sau khi trở về, cô tiếp tục cuộc sống chụp ảnh lúc trước. Càng không ngừng chọn đề tài, chụp ảnh, sắp xếp hành lý, gửi vận chuyển dụng cụ, bước chân vội vã gần như đi vòng quanh Địa Cầu, càng không ngừng đuổi đến từng điểm một, sau đó lại càng không ngừng đi tiếp. Cô cố chấp vây chính mình trong hi vọng 0.06% nhỏ nhoi kia.
Cô để điện thoại xuống, dựa vào thành bồn tắm, nhìn thấy nước bên trong có chút lặng yên liền duỗi tay xuống, giống như muốn mò lên thứ gì đó, rồi lại chẳng bắt được thứ gì, ngoại trừ từng đợt lạnh lẽo bi thương.
24 tiếng đồng hồ sau, Đường Mật đã ngồi máy bay của Schumann bay tới trấn nhỏ ven Địa Trung Hải kia.
Trái ngược với băng tuyết ngập trời của Bắc Âu, mùa đông ở Địa Trung Hải ấm áp giống như mùa hè. Ánh mặt trời lười biếng chiếu vào khu dân cư màu trắng của trấn nhỏ, ngõ nhỏ sâu thẳm rất độc đáo, đóa hoa diễm lệ lốm đốm rơi lả tả trên mái hiên và bệ cửa sổ, mấy con mèo nằm trên bậc thang híp mắt phơi nắng, đỉnh nhọn của giáo đường xa xa lấp lánh ánh vàng êm dịu.
Mọi thứ vẫn như lúc trước, năm tháng tĩnh lặng đẹp đẽ.
Đường Mật đi lên giáo đường sau sườn núi nhỏ, xuyên qua mấy cây thấp, rốt cục cũng thấy mộ bia bằng khối đá cẩm thạch màu đen kia. Không có nhiều vật trang trí, chỉ chạm trổ hình một cái mỏ neo của thuyền đơn giản, yên tĩnh nằm dưới một gốc cây nguyệt quế, ngắm nhìn biển rộng dưới sườn núi. Cô khom lưng đặt một bó hoa cát cánh xuống, sau đó ngồi xổm lẳng lặng nhìn mộ bia.
Bên trên ngoại trừ tên cùng ngày sinh và ngày mất của Arthur ra thì còn khắc một hàng chữ viết: "Chú ấy đi mệt rồi, cho nên về nhà nghỉ ngơi. Em trai tôi tính tình không tốt, xin vui lòng lúc đi ngang qua cố gắng nhẹ chân một chút." Đường Mật nhìn hàng chữ kia không nhịn được bật cười, người phương Tây khác với người phương Đông, so với những chữ trang nghiêm ca ngợi khắc lên bia mộ thì họ càng muốn khắc lên bia mộ lời trêu đùa cuối cùng cho mình hoặc người thân của mình, dùng một thái độ hài hước nhẹ nhõm để đối mặt với tử vong.
Không cần phải nói cũng biết đoạn chữ khắc lên bia mộ này nhất định là do Schumann sáng tác, cô có thể tưởng tượng được người anh uy nghiêm kia đã sáng tác từng chữ từng câu lời bình cuối cùng cho cậu em trai cố chấp lại tùy hứng của mình như thế nào, giọng nói sinh động mà độ lượng, làm cho người ta không cảm giác được bi thương, chỉ có nhàn nhạt ấm áp cùng chiều chuộng. Đường Mật mỉm cười, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ lên chữ viết trên tấm bia, nước mắt lại rơi xuống.
Gió phất qua ngọn cây, vang lên xào xạc, sóng biển bên dưới đang ngâm nga khẽ hát. Arthur sinh ở ven biển, mất lại quy về biển cả, cả đời đều ở nước ngoài lang bạt. Thời thơ ấu long đong, học viện quân sự nghiêm khắc lại còn nghề nghiệp tối tăm nguy hiểm đều khiến anh khó có thể an ổn và bình yên, bây giờ có lẽ là lúc anh hài lòng nhất, cuối cùng cũng có thể lẳng lặng nằm xuống nghỉ ngơi.
"Anh yêu, có lẽ anh đã được giải thoát, nhưng không có anh em phải làm sao bây giờ?" Đường Mật áp trán vào đá cẩm thạch, xúc cảm lạnh lẽo nhẵn bóng tựa như đang áp vào khuôn mặt không chút sinh khí của Arthur, cảm giác lạnh từng chút xâm nhập vào lỗ chân lông, giống như cái muỗng nhỏ từ từ đào rỗng cơ thể cô. Cô biết rõ dưới mộ cũng không có di thể của anh, thậm chí bướng bỉnh cho rằng anh vẫn còn sống ở một nơi nào đó trên thế giới, hi vọng 0. 06% gần như bằng không kia cô chưa bao giờ từ bỏ. Nhưng mà, thế giới hiện thực vẫn rất tàn khốc, cô vòng quanh Địa Cầu tìm khắp vô số nơi, nhưng vẫn không cách nào tìm thấy bóng dáng anh.
Sóng biển đánh vào mỏm đá bên bờ, thủy triều đến rồi đi, âm thanh đơn điệu giống như một ca khúc luyện tập khô khan khiến lòng người nghe nguội lạnh. Đường Mật vịn mộ bia, mệt mỏi không thể diễn tả bằng lời giống như con rắn nhỏ, từ lòng bàn chân bò lên sống lưng, sau đó hóa thành dây thừng tuyệt vọng thắt chặt lấy cổ cô. Cô ngã ngồi dưới đất, cảm giác cả ngư