Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1122 lượt.

rẩy một chút, cơ thể của cô lập tức bị trượt xuống, nhưng vào trước lúc bị tuột khỏi lòng bàn tay anh thì lại được anh nắm chặt ngón tay lại. Đường Mật nâng mắt, thấy sắc mặt Arthur trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh từ trán đổ ra, không ngừng theo đuôi lông mày chảy xuống, vẻ đau đớn tràn ngập cả khuôn mặt.
Bả vai bị thương của anh đã không chịu nổi sức nặng của thể trọng cô nữa, nếu còn tiếp tục thế này thì cả hai người đều sẽ bị kéo xuống nước lạnh như băng, có lẽ sẽ may mắn sống sót được, cũng có lẽ sẽ vĩnh viễn bặt vô âm tín dưới đáy biển này.
Đường Mật biết rõ với tình trạng mất máu trầm trọng này của Arthur sẽ không cầm cự được bao lâu trong nước biển rét lạnh, giữ một phần thể lực cuối cùng là chuyện quan trọng nhất với anh lúc này. Cô không thể trở thành gánh nặng của anh, không thể trở thành chất độc hại chết anh như lời Y Tắc đã nói, tối thiểu là trong phạm vi cô có thể khống chế.
"Buông tay, Arthur!" Đường Mật hô to, buông lỏng ngón tay ra.
"Không! Nhất thiết đừng buông tay!" Arthur cắn răng hét trở lại, liều mạng kéo lấy bàn tay cô.
Bọn họ cứ lôi kéo như vậy, vận mệnh treo ở nơi những ngón tay giao nhau. Trong sóng biển cùng ánh lửa thấp thoáng, bóng dáng hai người như hai con bướm bị thương, mang theo cái cánh không nguyên vẹn ra sức muốn bay, rồi lại không ngừng bị dầu sôi lửa bỏng hung mãnh ập vào, trong tươi đẹp thê lương vẫn còn mang theo ý chí phấn đấu quên mình. Chỉ cần anh ấy (cô ấy) có thể sống tiếp, là âm thanh chung của hai người, thông qua ngón tay tương liên truyền đến trái tim lẫn nhau, hóa thành ngâm xướng cuối cùng trong trời đêm, hòa với sóng lớn mãnh liệt nhấp nhô trầm bổng lan tràn cả mặt biển đang thịnh nộ. Thế nhưng, sóng gió vô tình cũng không vì vậy mà ngừng nghỉ, tình cảm nhỏ bé của loài người dưới uy lực của tự nhiên vẫn bé nhỏ đến nực cười.
Trong lúc Đường Mật gần như tuyệt vọng, trên đỉnh đầu bỗng truyền đến tiếng ồn rất lớn của cánh quạt, một sợi dây thừng đột nhiên thõng xuống trước mặt hai người.
"Arthur, Đường, nắm lấy dây thừng!"
Ngẩng đầu nhìn thì thấy một chiếc máy bay trực thăng đang xoay quanh bên trên bọn họ, có người từ trong cabin thò người ra, hô to với bọn họ, mơ hồ có thể nhận ra hình dáng đó là Simon.
"Mau nắm lấy dây thừng!" Cánh tay Arthur đột nhiên dùng sức vung lên, Đường Mật mượn sức của anh kéo dây thừng cứu hộ đang buông xuống, sau đó ra sức leo lên trên.
Đồng thời, dây thừng cũng không ngừng được kéo lên, nhưng gió biển mãnh liệt thổi nó lung la lung lay, cơ thể Đường Mật treo trên dây thừng đong đưa hệt như con diều trong cuồng phong. Cô áp chế sợ hãi, lo lắng nhìn xuống phía dưới, thật may, Arthur ở dưới cuối cùng cũng nắm chặt dây thừng, đang ngẩng đầu mỉm cười với cô. Nụ cười của anh trong suốt sáng chói, làm cho cô nhớ tới bầu trời sao trên ban công khách sạn nước Z, nhớ tới ánh mặt trời xán lạn trong giáo đường nhỏ cùng ánh nắng dưới bầu trời xanh của trấn nhỏ Địa Trung Hải. "Cho tôi 35 millimet yêu, tôi sẽ cho em cả thế giới.", lời thề lúc trước một lần lại một lần quanh quẩn tràn ngập đầu óc, thiên đường hạnh phúc tựa như chỉ gần trong gang tấc.
Đúng vậy, hạnh phúc của cô đang ở ngay trước mắt, chỉ cần đưa tay liền với đến, bọn họ sẽ vĩnh viễn thoát khỏi bờ biển tử vong cùng sóng lớn u tối này sau đó tự do bay lượn. Đường Mật cố nén sự trầm bổng đáng ghét cùng sợ hãi trên không trung, vươn một cánh tay xuống cho người yêu ở bên dưới, run rẩy rồi lại vô cùng kiên định.
Arthur cũng vươn một cánh tay với cô. Mười ngón tay ấm áp sắp giao nhau, giống như hai bầy đom đóm trong bóng tối, mặc dù nhỏ yếu, nhưng trong chớp mắt chạm nhau sẽ bắn ra tia lửa làm sinh mạng cùng hòa vào bóng tối. Trong thoáng chốc, Đường Mật thậm chí nhìn thấy hình ảnh hai người khiêng giá ba chân, cầm máy chụp hình ở mỗi ngóc ngách của thế giới cười ngắm mặt trời mọc mặt trời lặn – đẹp đẽ như vậy!
"Pằng" một tiếng súng vang lên, cả bầu trời giống như bị vỡ nát, thiên đường tốt đẹp trước mắt Đường Mật cũng nát tan, hóa thành vô số mảnh sáng rơi xuống mặt biển đen kịt, tất cả phồn hoa xán lạn trong chớp mắt đều tiêu tan sụp đổ, bao gồm cả thân thể bỗng nhiên rơi xuống kia của Arthur.
"Ar..." Đường Mật hoảng hốt hô, nhưng chưa đợi cô hô chữ kế tiếp, máy bay trực thăng đã lắc lư vài cái, sau đó hướng mạnh lên trên, mà dây thừng trên người cô cũng dùng tốc độ không thể tin rút thẳng lên trên.
Đường Mật bất lực mở to mắt, nhìn hình bóng Arthur càng lúc càng nhỏ, rồi từ từ thành một chấm đen rơi vào sóng lớn đen như mực, tan biến, sau đó vĩnh viễn mất tăm khỏi võng mạc của cô. Xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh lại, cô không nghe thấy bất cứ âm thanh gì, cũng không cảm nhận được bất cứ thứ gì, cả người đột nhiên trống rỗng, ngũ tạng lục phủ cũng không còn, chỉ còn một cái xác treo ở trên không, theo gió thổi bay.
Cuối cùng, cô loáng thoáng cảm thấy có một lực rất lớn kéo mình lên, sau đó nằm trên một phiến kim loại lạnh như băng. Nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng mở to, vô số điểm sáng trắng chói mắt từ đỉnh đầu rơi xuống, hóa t


Old school Swatch Watches