Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4230 lượt.
nói là thích nhất mới đúng! Kiều Chi Ảnh từng bẽn lẽn nói, làm chuyện đó ở trong xe cảm giác như bay lên mây vậy.
Lôi Tuấn Vũ lén cắn lên vành tai của cô ta, thì thầm: “Bay lên thôi…”
Tiếng cười khanh khách cuối cùng cũng dừng lại dưới động tác nào đó của Lôi Tuấn Vũ.
“Vũ, mau lên! Làm đi…” Ánh mắt mê li của Kiều Chi Ảnh không chút rụt rè mời gọi, khối da thịt tuyệt diệu đang ở ngay trước mắt hắn. Mà hắn thì mồ hôi đầy người vẫn không có cách nào hoàn thành…
“Shit!” Lôi Tuấn Vũ thật muốn phế đi chính mình! Tại sao vẫn không được? Hắn nhìn Kiều Chi Ảnh bị bức bối bởi kích tình, lần đầu tiên vươn ngón tay ra…
Ngày 25 tháng 1 – Chiếc va li mật mã thần bí
Lôi Tuấn Vũ hôm nay không thể không đi làm, nên để xe lại cho Kiều Chi Ảnh, bảo cô ta có thể tuỳ ý đi đến nơi nào mình thích.
Vốn dĩ Lôi Tuấn Vũ muốn đưa Kiều Chi Ảnh đến công ty nhưng hắn hơi băn khoăn. Dù sao lão ba lão mẹ hắn có rất nhiều tai mắt thân tín trong công ty, nếu quá công khai thì chỉ sợ sẽ phản tác dụng. Nói gì thì nói, hắn là con trai duy nhất trong nhà, không thể làm hai ông bà già đau lòng quá được. Hắn đang suy nghĩ dùng biện pháp gì để làm cho hai cụ tiếp nhận Kiều Chi Ảnh.
Mà trùng hợp, Kiều Chi Ảnh vốn cũng không muốn đi theo hắn, Lôi Tuấn Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Chi Ảnh một mình nhàm chán ở trong căn nhà Lôi Tuấn Vũ tặng cô ta, nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc vẫn lại đi mua sắm!
Kiều Chi Ảnh dừng xe, lấy chiếc vali bị khoá mật mã trong cốp sau ra rồi đi vào tiệm.
Một người đàn ông trung niên đeo kính đang ngồi sửa giày, đó là một đôi giày nữ, nhìn có vẻ rất có khí chất. Còn người trung niên kia thì hai tay lấm lem đen sì, dường như bị dính dầu mỡ rất lâu rồi.
Kiều Chi Ảnh không khỏi nhíu mày, nơi này năm năm trước cô ta thường xuyên đến, nhưng từ sau khi gặp Lôi Tuấn Vũ thì rốt cuộc không cần đến sửa giày ở đây nữa.
Lúc trước, khi cô ta cầm lấy đôi giày được sửa lại từ trong tay của người thợ sửa giày như thế này, thì từng vô số lần thề, Kiều Chi Ảnh cô nhất định phải sống cuộc sống không cần đi sửa giày nữa.
Lập tức, Kiều Chi Ảnh cao ngạo cười lạnh, xem đó! Cô ta chả phải đã được như ý nguyện hay sao?
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, phát hiện một người con gái xinh đẹp đang đứng trong tiệm thì vội vã đứng lên cười tủm tỉm hỏi: “Tiểu thư? Cô sửa giày à? Mời ngồi!”
Kiều Chi Ảnh nhìn thấy chỗ ngồi mà ông ta chỉ, là tấm đệm đặt trên tấm ván xiêu vẹo lòi cả bông ra, chỗ nào cũng dính đầy dầu mỡ. Cô ta cười nhạt: “Không cần. Sư phụ, va li của tôi không mở ra được, không biết chú có thể mở giúp tôi được không?”
Người đàn ông kia vừa nghe thì nhìn chiếc va li khoá số trong tay Kiều Chi Ảnh, thật thà nói: “Ủa? Va li khoá số à? Tiểu thư không phải có mật mã sao? Cô cứ dò đúng mật mã là mở được ngay mà!”
Kiều Chi Ảnh kìm nén tính khí, lại cười nói: “Đúng vậy, nhưng tôi quên mật mã rồi! Làm sao đây? Tôi có thứ đồ rất quan trọng ở bên trong!”
Người thợ sửa giày khó xử nhìn Kiều Chi Ảnh, lấy bàn tay vừa mới sửa giày ra gãi gãi đầu, nói: “Nhưng chỗ này chúng tôi chỉ phụ trách sửa giày, chuyện khác…”
Kiều Chi Ảnh vừa nghe thì mắng thầm: Đúng là đồ ngu ngốc! Chẳng qua là cái khoá mật mã thôi, làm gì mà khó thế chứ? Thôi quên đi, mình về lấy búa đập ra là được! Thật là mất hứng mà! Cô ta đúng là bị kích động mới có thể đi vào chỗ dơ bẩn như thế này!
Kiều Chi Ảnh tắt hẳn nụ cười, cầm va li xoay người lại định đi ra.
Lúc này người thợ đột nhiên hô lên: “Tiểu thư? Haizzz, cô vội thế làm gì? Cô đừng tức giận! Tôi giúp cô mở ra là được chứ gì!”
Người đàn ông đi lên trước cầm lấy tay cầm va li, chẳng may nắm phải tay của Kiều Chi Ảnh. Trừng mắt ghê tởm nhìn bàn tay lấm lem dầu mỡ của ông ta, Kiều Chi Ảnh rụt tay lại nghiến răng phun ra một câu: “Vậy cảm ơn sư phụ nhé!”
Người thợ chỉ dùng một cái dùi thành thạo huỷ bỏ khoá mật mã trong va li. Kiều Chi Ảnh lấy tờ 100 đồng trong túi xách ra đưa cho ông ta: “Cảm ơn sư phụ!”
Ai ngờ ông ta ngại ngùng cười cười nói: “Không cần không cần, chút tâm ý nhỏ thôi! Lần sau nếu tiểu thư muốn sửa giày thì nhớ đến đây sửa là được!”
Kiều Chi Ảnh trong lòng hừ lạnh một tiếng, e là cô ta cả đời này cũng sẽ không phải sửa giày lần nào nữa thôi! Cô ta miễn cưỡng trưng ra một nụ cười: “Vậy được, bye bye!”
Nói đoạn vội vàng xách va li đi ra ngoài.
Đến bên ngoài, Kiều Chi Ảnh hít sâu vào một hơi, muốn hít thở không khí trong lành. Mùi trong tiệm sửa giày kia làm cô ta sắp lộn mửa!
Cất va li vào cốp sau, cô ta lập tức phi về nhà.
Trong va li rốt cuộc có chứa thứ gì? Về đến nhà, cô ta xác định trong nhà không có ai rồi vội vàng mở va li ra xem.
Tất cả đều là quần áo của phụ nữ? Chết tiệt! Ý nghĩ của cô ta quả nhiên là không sai! Mấy bộ đồ chơi, còn có quần áo lót. Cô ta nhìn số đo áo lót thì không khỏi cười lạnh một tiếng. So với cô ta thì người phụ nữ này thân hình quá mức gầy gò mà.
Một cái túi xách nữ tính thu hút sự chú ý của cô ta. Cô ta vội vàng mở túi xác