Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4234 lượt.
n đêm của năm năm trước đó thì giật nảy người. Khoé mắt liếc nhìn Lôi Tuấn Vũ, quan sát phản ứng của hắn, hắn sẽ không phải là đã biết cái gì đó rồi chứ?
“Đúng thế! Cô ta vẫn là đối tượng kết hôn vừa ý của “bố mẹ chồng” em. Thế nên anh liền thuận theo ý các cụ mà kết hôn…” Lôi Tuấn Vũ giống như đang kể chuyện xưa vậy.
“Năm nay mới kết hôn à? Tại sao lại đợi đến 5 năm?” Kiều Chi Ảnh rất muốn biết bản thân cô ta đóng vai trò gì trong cảm nhận của hắn…
Ngày 24 tháng 1 – Cuộc gặp gỡ chốn xưa
“Năm nay mới kết hôn à? Tại sao lại đợi đến năm năm?” Kiều Chi Ảnh rất muốn biết bản thân cô ta đóng vai trò gì trong cảm nhận của hắn.
Tại sao phải đợi năm năm à? Nếu không phải bị vợ chồng Lôi lão gia kia ép buộc thì e rằng hắn sẽ đợi thêm vài cái năm năm nữa ý chứ!
“Ha ha, em không muốn biết anh ở chung với vợ mới cưới của anh thế nào sao?” Lôi Tuấn Vũ vừa nhìn đường vừa quan sát biến đổi trong biểu hiện của Kiều Chi Ảnh.
Quả nhiên biểu hiện ghen tị của cô đã thu hết vào trong đáy mắt hắn, Lôi Tuấn Vũ chợt mừng như điên trong lòng.
Thế nên muốn để lão ba lão mẹ tiếp nhận Kiều Chi Ảnh thì còn cần phải có một quá trình. Hắn nhất định phải nghĩ cho chu toàn mới được!
Xe dừng lại trên bờ biển.
“Còn nhớ nơi này không?” Lôi Tuấn Vũ giơ hai tay lên cao quá đầu, vô cùng khoan khoái.
“Nhớ chứ, đây là nơi lần đầu tiên mình gặp nhau.” Kiều Chi Ảnh chỉ về bãi biển phía trước.
Đang là mùa đông, tuy không phải lúc lạnh nhất nhưng những đoá hoa tuyết quay cuồng trong không trung vẫn nhè nhẹ toả ra hàn ý.
“Anh luôn nghĩ rằng em là lễ vật mà ông trời tặng cho anh.” Lôi Tuấn Vũ xúc động nhìn bãi biển trước mặt. Hắn còn nhớ rõ cảnh tượng kỳ nghỉ hè năm đó, hắn và Cổ Dương hai người lần đầu nhìn thấy Kiều Chi Ảnh…
Lúc đó Kiều Chi Ảnh mặc một bộ bikini gợi cảm nhưng không đắm mình vào nước biển mà nằm dài trên cát. Cát mềm mịn bao trùm lấy thân hình mê người của nàng. Lôi Tuấn Vũ chính vào giây phút đó mà sinh ra hiếu kỳ với cô.
Đúng lúc đó thì bất thình lình sóng biển cuốn Kiều Chi Ảnh xuống biển, Lôi Tuấn Vũ anh hùng cứu mỹ nhân lao xuống cứu Kiều Chi Ảnh đang liều mạng giãy dụa trong nước.
Vào lúc hắn túm lấy cô thì cô liền ôm chặt lấy hắn. Bởi vì giãy dụa rất kịch liệt nên bikini trên người sớm đã bị sóng biển cuốn đi, cô vì không muốn cho nhiều người nhìn thấy cơ thể mình nên gắt gao ôm chặt lấy Lôi Tuấn Vũ, bộ ngực to lớn dán chặt lên người hắn. Lôi Tuấn Vũ nháy mắt huyết khí bừng lên phản ứng với sự tiếp xúc đó…
Nhớ đến bộ dạng quẫn bách của mình lúc ấy, Lôi Tuấn Vũ lại lấy làm ngứa ngáy khó chịu, hắn lén ôm lấy thắt lưng của Kiều Chi Ảnh. Lúc này, Kiều Chi Ảnh đang nhắm mắt hưởng thụ lễ rửa tội của gió biển.
Một tiếng cười ấm áp truyền đến, nụ cười trên khuôn mặt Kiều Chi Ảnh càng tươi hơn, dựa đầu vào đầu Lôi Tuấn Vũ, ngửa mặt hôn hắn.
Lôi Tuấn Vũ hưng phấn bắt đầu mãnh liệt hôn cô ta.
“Ảnh! Đây không phải là mộng chứ?” Lôi Tuấn Vũ kích động run run.
“Ha ha! Vũ, là em đây… yêu em đi!” Kiều Chi Ảnh rên rỉ nỉ non.
Chỗ này sao cô ta có thể không nhớ cho được? Cô ta mất biết bao nhiêu thời gian mới có cơ hội tiếp cận được Lôi Tuấn Vũ! Cô ta thừa nhận mình thích rùa vàng. Tại sao? Vì cô ta đủ đẹp, đủ khiêu gợi, cô ta luôn cho rằng một người con gái như cô ta nếu không gả cho nhà giàu thì sinh ra trên đời này thật sự là uổng phí mà!
Rốt cuộc, cô ta biết được tin hai vương tử kim cương còn độc thân Lôi Tuấn Vũ và Cổ Dương sẽ xuất hiện trên bờ biển. Cô ta quả thực mừng như điên.
Vì thế cô ta đi tìm mua một bộ bikini đắt đỏ gợi cảm nhất, lượn lờ ngay trước mũi bọn họ. Rốt cuộc trời không phụ lòng người, cô đã thu hút thành công ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ và Cổ Dương.
Thế là cô ta nghĩ đến diệu kế có thể tiếp xúc với bọn họ vừa không làm cho bọn họ coi thường mà lại có vẻ rất tự nhiên.
Cứ như vậy, cô ta cố ý nằm dài ngay sát mép nước, ra vẻ đang nghịch cát, kỳ thực đang chờ đợi đợt sóng lớn cứ mười phút lại đánh tới một lần. Mà cô ta lại lựa đúng lúc trước khi Lôi Tuấn Vũ cứu mình lên mà cởi dây buộc áo bikini của mình ra.
Bởi vì kế sách kia mà Kiều Chi Ảnh năm năm rồi vẫn không bơi lội gì cả. Cô ta phải ra vẻ không biết bơi. Ha ha, nhưng cũng đáng giá! Cô ta đã thành công mê hoặc Lôi Tuấn Vũ, lại đồng thời dẫn dụ được trái tim của Cổ Dương.
Từ đó cô ta liền bắt đầu kết giao với Lôi Tuấn Vũ. Có điều cô ta luôn chọn thời cơ tiếp xúc nhiều với Cổ Dương, làm cho hắn có tình cảm với mình, nhưng lại làm ra vẻ rất ngây thơ vô tội. Cứ như thế cho đến tận ngày hôm nay.
Hai cái lưỡi nóng bỏng quấn quýt lấy nhau trong xe. Lôi Tuấn Vũ kích động cởi áo khoác của Kiều Chi Ảnh ra. Điều hoà ấm trong xe làm giống như một cái lò sưởi lớn làm cho hai con người vốn dĩ đã kích tình hừng hực càng thêm rực lửa.
“Đáng ghét! Người ta không thích ở trong xe…” Kiều Chi Ảnh nũng nịu nói, bộ dạng thích lắm nhưng giả vờ từ chối.
“Ồ, phải vậy không?” Lôi Tuấn Vũ khẽ cười, cô sao lại không thích cho được? Phải