Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4227 lượt.
h ra nhìn! Bên trong là chứng minh nhân dân, hộ chiếu đầy dủ. Là của Lãnh Tử Tình! Vợ hợp pháp của hắn!
Cô nàng đây là muốn xuất ngoại sao? Tại sao hành lý lại để trên xe Lôi Tuấn Vũ? Kiều Chi Ảnh vừa nhìn thấy ba chữ “Lãnh Tử Tình” liền cảm thấy khó chịu trong lòng. Hắn chở va li của cô ta để làm gì? Chẳng lẽ bởi vì cô xuất hiện mà Lôi Tuấn Vũ đuổi cô ta đi sao? Như vậy thì chiếc va li này được để ở cốp sau từ bao giờ?
Hắn cơ hồ là ngày nào cũng ở bên cạnh mình, hơn nữa hôm nay lại để xe lại cho cô đi, xem ra không có ý lừa gạt cô. Cô hẳn là không cần phải căng thẳng như vậy. Chỉ là trong lòng cô ta luôn có một cảm giác là lạ.
Đang suy nghĩ thì đột nhiên di động vang lên. Kiều Chi Ảnh móc di động trong túi mình ra nhưng phát hiện không phải di động của mình kêu. Cô ta vội vàng tìm trong túi xách của Lãnh Tử Tình, quả nhiên tìm được một chiếc di động.
Tên hiện lên trên màn hình lại là… Tuấn Vũ!
Ngày 25 tháng 1 – Ghen tị
Đang ngẫm nghĩ thì đột nhiên di động vang lên. Kiều Chi Ảnh móc điện thoại trong túi áo ra nhưng phát hiện không phải di động của mình kêu. Cô ta cuống quít tìm trong túi xách của Lãnh Tử Tình, quả nhiên tìm được một chiếc di động.
Tên hiện lên trên màn hình lại là… Tuấn Vũ!
Lòng đố kị lập tức bùng lên trong đầu Kiều Chi Ảnh. Nhưng nghĩ kỹ ra thì có lẽ Lôi Tuấn Vũ có chuyện gì cần nói với Lãnh Tử Tình, bọn họ là vợ chồng mà. Mà nay cô xuất hiện thì chắc là hắn hẳn là khó ngả bài với Lãnh Tử Tình. Vì vậy hắn gọi điện thoại để nói chuyện với cô ta chăng?
Nghĩ đến đây, Kiều Chi Ảnh cũng tạm thời bình tâm lại.
Hắn còn cố ý dò hỏi tin tức máy bay đi Hồ Nam gần đây có xảy ra sự cố gì không. Cô nhóc này thật là rất giỏi làm hắn tức giận mà!
Kiều Chi Ảnh vẫn không nói lời nào, giống như đang nghe lời tuyên án của hắn với người nào đó vậy, khoé miệng nhếch lên rất cao, chỉ thiếu nước cười ra tiếng nữa thôi.
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên ngừng lại, chăm chú lắng nghe tiếng thở của đối phương. Đột nhiên hắn lo lắng hỏi: “Tử Tình? Em sao vậy? Sao lại không nói chuyện? Xảy ra chuyện gì sao? Em đang ở Hồ Nam à?”
Kiều Chi Ảnh sững sờ, ngữ khí của hắn tại sao lại lo lắng như vậy? Cô ta không nói lời nào làm hắn rất sốt ruột hay sao? Hắn giờ thật sự quan tâm đến Lãnh Tử Tình sao?
Trái tim lạnh đi, cái khó ló cái khôn mà “Ừm” một tiếng.
“Đến Hồ Nam rồi à? Ờ… ở đó thời tiết thế nào? Em… vẫn khoẻ chứ?” Lôi Tuấn Vũ ngữ khí từ bá đạo chuyển thành có chút dịu dàng.
Shit! Kiều Chi Ảnh nhất thời giận dữ. Cô ta liền ấn nút kết thúc cuộc gọi, lại không yên tâm hẳn mà tắt máy luôn! Lửa giận trong lòng càng bốc cao.
Lôi Tuấn Vũ! Anh và Lãnh Tử Tình kia rốt cuộc là quan hệ thế nào? Sao anh lại có thể dùng ngữ khí ôn nhu như vậy để nói chuyện với cô ta cơ chứ? Ghen tuông nổi lên, đột nhiên Kiều Chi Ảnh bối rối, lẽ nào cô ta bỏ đi năm năm thì hắn đã thay lòng? Hắn và Lãnh Tử Tình kết hôn là do tâm đầu ý hợp? Càng nghĩ Kiều Chi Ảnh càng lo lắng. Cô ta quả thật có chút đứng ngồi không yên.
Cô ta bỏ qua Cổ Dương, như con thiêu thân lao vào lửa quay trở lại bên cạnh Lôi Tuấn Vũ một lần nữa, không thể để xảy ra sơ xuất nào! Hiện giờ cô ta đang trong tình trạng được ăn cả, ngã về không! Nếu lần này không thể thuận lợi trở thành Lôi phu nhân, thì Cổ Dương chắc chắn sẽ không chấp nhận cô ta quay lại nữa, cô ta còn có mấy cái năm năm nữa để có thể lưu lại tuổi thanh xuân đây?
Cô nàng Lãnh Tử Tình kia ở đâu? Kiều Chi Ảnh nóng lòng muốn biết. Làm sao bây giờ? Cô ta phải sử ra đòn sát thủ, phải làm cho Lôi Tuấn Vũ lập tức rời bỏ Lãnh Tử Tình!
Lôi Tuấn Vũ ngây người nhìn chiếc di động trong tay, cái con nhóc chết tiệt đó! Vậy mà dám tắt điện thoại cơ đấy! Ỷ là trời cao hoàng đế xa, hắn không có cách nào trừng trị cô sao?
Đúng rồi, lúc nãy mình nói gì thế nhỉ? Hắn vốn dĩ muốn dạy dỗ cô một trận, sao lại có thể hỏi han cô những lời nói buồn nôn như vậy được? Hắn bực bội cào tóc mái trước trán, không ngừng hậm hực, lẽ nào cái dáng vẻ đứng ngồi không yên này của hắn là đang nhớ nhung cô nhóc đó hay sao?
Nhớ đến bộ dạng vừa e dè vừa khiếp sợ của cô nhóc đó trước mặt mình, nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của cô, nhớ đến đôi mắt mờ lệ của cô, nhớ đến da thịt nõn nà của cô, nhớ đến tiếng rên rỉ ngượng ngùng của cô…
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên tức tối đập bàn, hắn điên rồi! Chết tiệt hắn hoàn toàn điên rồi! Sao lại ban ngày ban mặt mà nhớ đến con bé xấu xí đó chứ?
Đáng chết, về nhà thôi! Kiều Chi Ảnh đang ở nhà chờ hắn! Đúng! Kiều Chi Ảnh, người hắn yêu! Nữ thần của hắn! Năm năm rồi hắn vẫn yêu người con gái này! Không có người con gái nào có thể thay thế được vị trí của cô!
Bỏ làm, dạo gần đây hắn thường xuyên quăng công việc! Đám trợ lý, cấp dưới đều đã quen đến nỗi không phàn nàn gì cả!
Ai rỗi hơi cả ngày ngồi coi tổng giám đốc đi đâu, làm gì chứ! Làm tốt công việc của mình là được.
“Tổng giám đốc, cuộc họp buổi chiều…” Một người thư ký vội đuổi theo bước chân vội vàng của Lôi Tuấn Vũ.
“Huỷ bỏ