Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4228 lượt.
h Tử Tình. Nhưng cô ấy đã hôn mê hai ngày nay! Chúng tôi phát hiện ra một giấy chứng nhận kết hôn trong túi áo khoác nam mà cô ấy mang bên người, chồng của cô ấy hẳn là Lôi Tuấn Vũ tiên sinh! Cô có thể chuyển lời lại cho anh ấy được không ạ?”
Kiều Chi Ảnh trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng một cô gái nước mắt đầm đìa đầy mặt bị vứt lại trong bệnh viện, vết thương đầy người nằm trong bệnh viện, cô đơn quạnh quẽ. Lãnh Tử Tình? Chẳng phải cô ta đang ở Hồ Nam sao? Tại sao lại xảy ra tai nạn xe cộ vậy? Buổi sáng không phải là Vũ còn gọi điện thoại cho cô ta sao? Khó trách là cô ta không tiếp điện thoại, thì ra là bị tai nạn xe? Nhưng tại sao hành lý của cô ta lại ở trên xe của Lôi Tuấn Vũ? Thật là kỳ quái! Xem ra Vũ hẳn là vẫn chưa biết!
“Được rồi, tôi biết rồi! Tôi sẽ chuyển lời lại cho anh ấy! Bệnh viện của anh là bệnh viện gì vậy? Địa chỉ là… Được, tôi nhớ rồi! Chúng tôi hiện ở rất xa, phải ngày mai mới có thể đến đó được. Anh có thể chăm sóc cô ấy giúp tôi được không?” Bán cầu não của Kiều Chi Ảnh nhanh chóng xoay tít, cô ta nhìn chằm chằm vào địa chỉ bệnh viện, con bé đó không phải ở Hồ Nam! Nó còn chưa bỏ đi!
“Vâng, yên tâm! Trong túi cô ấy có thẻ ATM, đủ trả tiền viện phí, chúng tôi còn mời chuyên gia đến thăm khám! Được rồi, tiểu thư, cô nhất định phải chuyển lời đến chồng của cô ấy nhé!” Đối phương gác máy.
Kiều Chi Ảnh nhìn chằm chằm vào di động một hồi lâu, quyết định không nói cho Lôi Tuấn Vũ biết, cô ta muốn tìm hiểu con nhóc Lãnh Tử Tình đó trước!
Kiều Chi Ảnh vội tra lại mục lục ghi nhớ cuộc gọi, định xoá bỏ số điện thoại này đi, thì Lôi Tuấn Vũ không biết ra khỏi phòng tắm từ khi nào đứng phía sau cô hỏi: “Ai gọi thế?”
Ngày 25 tháng 1 – Tỉnh lại
Kiều Chi Ảnh vội tra lại mục lục ghi nhớ cuộc gọi, định xoá bỏ số điện thoại này đi, thì Lôi Tuấn Vũ không biết ra khỏi phòng tắm từ khi nào đứng phía sau cô hỏi: “Ai gọi thế?”
Kiều Chi Ảnh cả kinh, di động rơi xuống đất: “À, là cái bệnh viện gì gì đó, gọi nhầm thôi!”
“Thật à?” Lôi Tuấn Vũ giơ tay ra nhặt điện thoại của mình lên, trên màn hình hiện ra một dãy số lạ, hắn nhíu mày, nhìn Kiều Chi Ảnh đang có chút kinh hoảng, đột nhiên nheo mắt lại, bất động thanh sắc khôi phục lại trạng thái bình thường cho điện thoại.
Kiều Chi Ảnh mặt thoắt xanh thoắt trắng, đột nhiên ngẩng đầu lên phát hiện ánh mắt nóng bỏng của hắn đang nhìn chằm chằm vào cơ thể cô ta thì thở phào. Nguy hiểm thật, không biết tại sao lần này cô ta trở về, trước mặt hắn cơ hồ luôn không bình tĩnh được như vậy. Không biết có chuyện gì mà dường như hắn so với năm năm trước càng thần bí hơn, càng nguy hiểm hơn! Điều duy nhất hắn không thay đổi đó là hắn vẫn mê luyến cơ thể cô như trước!
Đầu cô kêu ong lên một tiếng. Chân cô làm sao vậy? Sao chân trái lại không cử động được? Cảm giác nặng quá!
“Chân của tôi! Chị y tá ơi! Chân của tôi sao rồi? Chân của tôi?” Lãnh Tử Tình đột nhiên kích động muốn đứng dậy, nhưng vì lực đạo mạnh quá nên đầu óc lại quay cuồng một trận.
“Lãnh tiểu thư, haizzz, Lãnh tiểu thư! Cô đừng kích động! Chân cô không có trở ngại lớn đâu, chỉ bị rạn xương chút thôi, chúng tôi đã cố định lại rồi. Lãnh tiểu thư, cô thật sự là quá may mắn đi! Bị xe tải va vào văng đi xa như vậy nhưng chỉ bị thương một chút thế thôi, thật sự là quá may mắn!” Cô y tá kia nói rất vui vẻ.
“Xe tải? Tôi bị xe tải đụng phải sao?” Lãnh Tử Tình thều thào nói. Cô cố gắng nhớ lại, nhưng không nhớ nổi chuyện gì, đầu óc trống rỗng.
“Vâng, tài xế gây tai nạn đã chạy mất. Có điều, cô yên tâm, đã có người báo cảnh sát rồi. Phỏng chừng sẽ rất sớm bắt được thủ phạm thôi!” Cô y tá an ủi.
Một vị bác sĩ mặc áo blue trắng vội vã đi tới, theo sau còn có hai y tá, trong tay cầm hồ sơ bệnh án.
“Lãnh tiểu thư, cô đã tỉnh rồi sao? Thật vui khi nhìn thấy đôi mắt sáng ngời này của cô!” Người đàn ông tên bác sĩ Lâm vui vẻ nói.
“Cảm ơn anh, bác sĩ. Bệnh tình của tôi sao rồi ạ?” Lãnh Tử Tình nhẹ nhàng gật đầu, lịch sự hỏi. Cô biết vị bác sĩ này chắc hẳn là bác sĩ điều trị chính của cô, cô hôn mê sao? Sao bọn họ nói cô đã tỉnh lại, vậy thì cô bị va đập đến ngất đi sao? Lãnh Tử Tình vẫn bất động thanh sắc quan sát tình hình, nhưng nội tâm thì nôn nóng muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
“Cô đã hôn mê hai ngày rồi, tổng thể mà nói thì bị thương không nặng. Chân cô…” Vị bác sĩ lập tức quay sang cô y tá lúc nãy: “Đã nói với bệnh nhân chưa?”
“Đã nói rồi ạ.”
“Nếu như vậy thì Lãnh tiểu thư, tôi có thể nói cho cô biết, các phương diện khác của cô đều rất bình thường, chúc mừng cô, cô đã tránh được kiếp nạn! Vấn đề ở chân không lớn! Cô có thể lựa chọn trở về nhà nghỉ ngơi, cũng có thể điều dưỡng tại đây, chúng tôi đã mời hộ lý giúp cô rồi. Đương nhiên đều phải do cô trả phí. Thực ra tôi kiến nghị cô nên về nhà nghỉ ngơi, dù sao nằm giường bệnh trong bệnh viện cũng rất căng thẳng. Cô thấy đó, vì không có giường mà có chỉ có thể nằm phòng đơn, chi phí cao hơn nằm giường thường rất nhiều.” Bác sĩ L