pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4226 lượt.

!” Ngữ khí dứt khoát.
“Nhưng, cuộc họp đó…”
Không đợi anh ta thốt ra ba từ “rất quan trọng” thì Lôi Tuấn Vũ đã sớm đi ra khỏi cửa lớn của công ty rồi. Người thư ký đành phải dừng bước, thở dài!
Xem ra, anh ta lại phí công tốn nước bọt rồi! Gần đây tổng giám đốc luôn vô duyên vô cơ vắng mặt tại các cuộc họp quan trọng, anh cơ hồ đã đem tất cả mọi loại lý do ra để chống chế. Lần này nên lấy cớ gì đây? Vị thư ký nam lấy bút lên gãi gãi đầu rồi lủi thủi bỏ đi.
Tiếng đỗ xe ngoài cửa sổ làm Kiều Chi Ảnh bừng tỉnh, cô ta vội vã bật dậy khỏi ghế sô pha, nhanh chóng thu dọn hết hành lý của Lãnh Tử Tình, cuống quýt giấu dưới gầm giường phòng ngủ, sau khi xác định nhìn từ ngoài vào không thấy có dấu vết gì mới dừng tay.
Cô ta trấn tĩnh lại rồi đi ra phòng khách đón Lôi Tuấn Vũ vừa trở về.
“Ảnh, em đang làm gì thế? Có nhớ anh không?” Lôi Tuấn Vũ tựa hồ có chút kích động, hai tay dang rộng ra ôm lấy Kiều Chi Ảnh.
Kiều Chi Ảnh đột nhiên né tránh hắn, cười nhạt, thờ ơ nói: “Sao lại trở về vậy? Việc ở công ty xử lý xong chưa?”
Sự tiếp xúc mềm mại của đôi tay bỗng biến mất làm cho Lôi Tuấn Vũ có chút hụt hẫng.
Lôi Tuấn Vũ lắc lắc đầu: “Chuyện ở công ty có lúc nào xử lý xong xuôi đâu, anh nhớ em mà!”
Kiều Chi Ảnh im lặng nhìn Lôi Tuấn Vũ, cô ta đột nhiên có chút hồ nghi sự sủng nịnh trong ánh mắt hắn là giả hay thật đây? Cuộc điện thoại vừa nãy mới gọi cho Lãnh Tử Tình, ngữ khí dịu dàng đến vậy, là do cô ta nghe nhầm hay sao?






Ngày 25 tháng 1 – Tai nạn xe?
Kiều Chi Ảnh im lặng nhìn Lôi Tuấn Vũ, cô ta đột nhiên có chút hồ nghi sự sủng nịnh trong ánh mắt hắn là giả hay thật? Cuộc điện thoại vừa nãy mới gọi cho Lãnh Tử Tình, ngữ khí dịu dàng đến vậy, là do cô ta nghe nhầm hay sao?
“Sao vậy em? Không vui sao?” Lôi Tuấn Vũ cũng ngồi xuống, hôm nay Kiều Chi Ảnh dường như có chút khác thường. Buổi sáng lúc hắn đi cô không có vẻ như vậy, chẳng lẽ sáng nay đã xảy ra chuyện gì sao? Hắn không khỏi giật mình, chẳng lẽ Cổ Dương đến đây sao?
Phát hiện thần sắc nghi ngờ trong mắt hắn, Kiều Chi Ảnh biết hắn chắc là lại nghĩ ngợi lung tung rồi, vì thế muốn nói thẳng ra với hắn.
“Em muốn… em muốn hỏi anh một chút, vợ của anh đâu? Em đến đây 2 hôm rồi, sao không thấy đâu?” Kiều Chi Ảnh ánh mắt gắt gao quan sát kỹ Lôi Tuấn Vũ.
“Anh yêu, yên tâm, lần này để em làm, em bảo đảm anh…” Kiều Chi Ảnh đôi mắt mị hoặc nhìn Lôi Tuấn Vũ, “Bảo đảm anh…” Đầu lưỡi vươn ra khẽ liếm môi, vô cùng quyến rũ để lộ ra hàm răng. Một bàn tay lén đặt lên quần hắn, nhẹ nhàng vỗ về đùa bỡn với nơi mẫn cảm của hắn, làm hắn bắt đầu dựng đứng lên.
Lôi Tuấn Vũ khẽ nhếch môi, nheo mắt lại, cô đã thay đổi, trở nên càng thú vị hấp dẫn hơn! Ai dạy cho cô kỹ xảo dụ nhân này vậy? Không có lòng dạ nào truy cứu chuyện gì nữa, Lôi Tuấn Vũ lúc này lại một lần nữa khôi phục lại tự tin. Hắn nhanh chóng cởi quần áo, nhìn cơ thể cường tráng của mình, lại nhìn thân ảnh quyến rũ đang nằm trên sô pha mà cười gian xảo, rồi vội vàng bước vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy lập tức vang lên trong phòng tắm. Kiều Chi Ảnh nhanh chóng từ sô pha ngồi dậy, đi vào trong phòng ngủ thay một bộ đồ ngủ tơ tằm thật gợi cảm, bên trong không mặc chút nội y nào. Nhìn thấy mình trong gương, cô ta cực kỳ tự tin ưỡn ngực ra, vô cùng quyến rũ mà uốn éo trong phòng, nhếch môi nở nụ cười hoàn mỹ. Cô ta cuốn mái tóc dài bồng bềnh lên búi lại sau đầu, để lộ ra chiếc cổ yêu kiều. Thân hình gợi cảm nhất thời càng có thêm thần thái mị hoặc.
Đi đến phòng khách, cô ta kéo rèm cửa sổ lại, màu hồng cánh sen lãng mạn nhất thời tràn ngập toàn bộ phòng khách. Khung cảnh thế này, còn có gì có thể cản trở bọn họ được đây?
Đột nhiên, di động Lôi Tuấn Vũ vang lên, Kiều Chi Ảnh không chút chần chừ lập tức nghe luôn: “Alô?” Giọng nói mềm mại cơ hồ có thể vắt ra nước được vậy, đến cô ta còn phải giật mình. Cô ta chờ lâu lắm rồi sao? Nghĩ vậy liền cười thầm trong bụng.
“Alô? Xin hỏi có Lôi Tuấn Vũ tiên sinh ở đó không ạ? Đây là bệnh viện Quốc Lệ.” Giọng nói của đối phương là đàn ông, nghe rất êm tai, tựa hồ như không có chút cảm giác nào trước giọng nói câu hồn của cô ta vậy.
Chỉ cần là nam nhân thì Kiều Chi Ảnh trước giờ đều cư xử rất dịu dàng: “À, anh ấy… giờ anh ấy không ở đây, có chuyện gì không ạ? Tôi có thể chuyển lời cho anh ấy.”
Không biết tại sao, Kiều Chi Ảnh không muốn làm hỏng khung cảnh lãng mạn do cô ta một tay tạo ra lúc này. Nếu có chuyện gì quan trọng phá huỷ kế hoạch hôm nay của cô ta, thì chẳng phải cô ta kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Phải biết rằng, từ khi trở lại bên cạnh Lôi Tuấn Vũ, tuy hắn cực kỳ che chở, sủng ái cô ta, nhưng đến bây giờ bọn họ vẫn chưa thật sự làm tình cùng nhau lần nào.
Hắn ta luôn dừng lại ở thời khắc sau cùng. Cô ta hoài nghi không biết hắn có mắc bệnh gì không? Bất kể thế nào, cô ta không muốn làm hỏng sự hưng phấn hôm nay.
“Ồ, được rồi, là như vậy! Bệnh viện chúng tôi hai ngày trước có tiếp nhận một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ, cô ấy tên Lãn