Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4223 lượt.
g của mình đâu? Bên trong chắc chắn có thông tin.
“Cô y tá ơi, xin hỏi trên người tôi còn thứ gì khác không, ví dụ như di động gì đó?” Lãnh Tử Tình hỏi.
Cô y tá bất lực lắc đầu: “Thật xin lỗi, Lãnh tiểu thư, không có! Trên người cô chỉ có giấy đăng ký kết hôn và thẻ tín dụng thôi. Đúng rồi, còn có áo vest nam này nữa!”
Cô y tá đem chiếc áo vest kia tới.
“Cảm ơn cô!” Lãnh Tử Tình sờ vào chất liệu của chiếc áo, vừa nhìn đã biết là hàng hiệu. Chồng cô chắc hẳn là người có rất nhiều tiền.
Nhìn lại quần áo trên người mình, là đồng phục bệnh nhân. Bên cạnh ghế có một bộ quần áo, vừa nhìn là biết cũng là hàng hiệu. Nói vậy thì mức sống của cô hẳn là không tồi.
“Được rồi, Lãnh tiểu thư, cô nghỉ ngơi vài phút rồi chúng ta đi chụp CT!” Cô y tá thuần thục rút kim tiêm trên cánh tay Lãnh Tử Tình ra, rịt bông băng vào vết tiêm cho Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình nhìn ra ngoài cửa sổ, hoa tuyết đang bay lượn ngoài trời, tuyết đang rơi! Ha ha, tuyết mùa đông, cô thích! Cô càng ngày càng hiếu kỳ đối với bản thân mình! Cô có chút nôn nóng không thể chờ được đến lúc nhìn thấy chồng cô!
Ngày 26 tháng 1 – Hắn đã qua đời?
Lâm Quân nhìn tấm phim chụp CT của Lãnh Tử Tình, không khỏi nhăn mặt. Bề ngoài thoạt nhìn không có vấn đề gì. Vậy có thể là do cô bị va chạm mạnh nên bị mất trí nhớ nhất thời. Hẳn là không có trở ngại gì lớn, cũng sẽ không bị mất trí nhớ quá lâu.
“Bác sĩ Lâm, có vấn đề gì không ạ?” Lãnh Tử Tình đã có thể tự xuống giường, nhưng vẫn phải chống gậy, chân cô vẫn đang bó thạch cao cứng ngắc.
“Ồ, không có vấn đề gì. Kết quả CT não bộ của cô không có gì bất thường. Có thể là do va chạm nên não bộ nhất thời bị thiếu dưỡng khí, tạo thành chứng mất trí nhớ tạm thời. Tôi tin là sẽ nhanh chóng khôi phục lại thôi.” Lâm Quân mỉm cười giải thích với Lãnh Tử Tình. Trong lòng anh cũng thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng cuộc sống của anh làm ảnh hưởng đến công việc chứ, cũng may là bệnh nhân này không có gì bất thường.
“Ồ, vậy cảm ơn bác sĩ Lâm.” Lãnh Tử Tình gật đầu, sau đó chống gậy khập khiễng đi về phòng bệnh của mình.
“Tử Tình? Tử Tình? Thật sự là bạn sao?” Kiều Chi Ảnh nháy mắt liền kích động xông tới đỡ lấy Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình cẩn thận nhìn cô ta, lúc nãy chẳng phải cô vừa mới đụng phải cô ta sao? Sao lại kích động như vậy? Cô ta là…
“Tử Tình, bạn không nhận ra mình sao? Mình là Tiểu Ảnh đây! Mình là bạn tốt nhất của bạn đây… Tiểu Ảnh đây mà!” Kiều Chi Ảnh nắm lấy tay Lãnh Tử Tình, nhiệt thành nói, xúc động đến mức lại ôm lấy cô rất là thân thiết.
Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười, thật không? Hoá ra là bạn tốt của cô tới! Không phải nói là liên hệ với chồng cô sao? Sao chồng không tới mà bạn tốt lại tới?
Lãnh Tử Tình bất động thanh sắc quan sát khắp người Kiều Chi Ảnh, là đại mỹ nữ nha! Nhìn bộ dáng nhiệt tình với mình như vậy, nhất định là nhìn thấy mình thì rất vui vẻ! Thế nhưng… hiện giờ chẳng phải mình bị tai nạn xe sao? Sao cô ta không hỏi thương thế của mình mà lại vui vẻ như vậy?
Kiều Chi Ảnh một phút trước biết được chuyện Lãnh Tử Tình bị mất trí nhớ từ miệng của y tá, đầu óc đã nhanh chóng xoay ra chủ ý giả làm bạn tốt của Lãnh Tử Tình. Đúng! Tuyệt đối không thể để Lãnh Tử Tình gặp lại Lôi Tuấn Vũ được, hiện giờ cô ta đang mất trí nhớ, vậy không phải là rất tốt hay sao? Thật sự là ông trời có mắt mà! Kiều Chi Ảnh cô thật đúng là may mắn nha!
Nhiệt tình hàn huyên vài câu, Kiều Chi Ảnh đột nhiên phát hiện Lãnh Tử Tình đi đứng không tiện, đúng rồi, cô ta bị tai nạn xe mà! Là bạn tốt thì có phải là không nên hưng phấn như vậy chăng?
Vì thế, Kiều Chi Ảnh lập tức đỡ Lãnh Tử Tình ngồi xuống, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Tử Tình, bạn bị tai nạn xe đúng không? Mau để mình xem xem, có nghiêm trọng lắm không?”
Lúc này, Lãnh Tử Tình mới cảm giác được một tia ấm áp, cười lắc đầu nói: “Đừng lo, không có trở ngại gì lớn. Haizzz, Tiểu… Tiểu Ảnh, phải không? Mình… mình mất trí nhớ, bạn xem, mình cái gì cũng không nhớ rõ…”
“Cái gì?! Bạn nói cái gì?! Bạn bị mất trí nhớ sao? Cái gì cũng không nhớ rõ sao? Thật vậy à?” Kiều Chi Ảnh tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Vậy, mình là Tiểu Ảnh chắc bạn sẽ không quên chứ?”
Kiều Chi Ảnh khoa trương chỉ vào mũi mình, trợn to mắt lên nhìn Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình nhìn cô ta, cố gắng nghĩ ngợi, rồi lại lắc lắc đầu. Cô ngay cả chính mình là ai còn không nhớ rõ, huống chi là Tiểu Ảnh trước mặt mình! Nhìn thấy cô ta vẫn rất xa lạ như cũ, một chút cảm giác quen thuộc cũng không có.
“Trời ơi, tại sao có thể như vậy? Bạn bị mất trí nhớ sao? Ông trời thật là bất công quá đi… Ô ô ô…” Kiều Chi Ảnh đột nhiên xông tới ôm chầm Lãnh Tử Tình khóc nức nở.
Lãnh Tử Tình bị tiếng khóc của cô ta doạ đến tay chân luống cuống, bọn họ xem ra giao tình rất tốt, nếu không tại sao khi biết mình bị mất trí nhớ đến cô còn không khóc mà Tiểu Ảnh này lại khóc nức nở đầm đìa vậy. Trong lòng bỗng cảm thấy chua sót. Đối với Tiểu Ảnh này cũng không khỏi tăng lên chút hảo cảm.
Lãnh Tử Tình nhẹ n