Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4221 lượt.

tục xuất viện. Bạn có thể tìm nơi ở cho mình trước được không? Mình phải ổn định trước đã. Dù sao giờ mình chỉ còn một người bạn duy nhất là bạn!” Lãnh Tử Tình đột nhiên ý thức được, trên đời này cô chỉ có thể dựa vào Kiều Chi Ảnh. Khó trách mình trước kia muốn tự sát, xem ra thật sự là không sống nổi nữa! Hiện giờ cô cực kỳ để ý đến tấm thẻ tín dụng kia rốt cuộc còn lại bao nhiêu tiền, đủ cho cô duy trì sinh kế trong bao nhiêu ngày.
“Được được, mình giúp bạn! Yên tâm đi Tử Tình, có mình ở đây!” Kiều Chi Ảnh lời thề sắt son nói.
Bác sĩ Lâm chiều nay đi khám bệnh theo lịch, nghe nói Lãnh Tử Tình xuất viện. Cứ cho rằng chồng cô tới đón, nhưng lại nghe cô y tá rầu rĩ kể ra những sự cố của Lãnh Tử Tình thì anh không khỏi nhăn mày.
Người đàn ông tên Lôi Tuấn Vũ kia đã qua đời rồi?! Lâm Quân có cảm giác mình đã gặp người đàn ông kia ở đâu rồi, nhưng nghe cô y tá kể vậy, lại cảm thấy bọn họ không phải cùng một người, có lẽ chắc tướng tá có chút giống nhau thôi!
Nhớ đến dáng vẻ của Lãnh Tử Tình, Lâm Quân không khỏi lắc lắc đầu, haizzz, trên đời này những người khốn khổ đâu phải chỉ có mình cô!
[1'> PA: viết tắt của từ Personal Assistant hoặc Personal Aide – người làm công việc hỗ trợ cá nhân, là khái niệm rất quen thuộc ở các nước phát triển như Mỹ, Nhật Bản, Na Uy… PA lần đầu tiên xuất hiện ở Mỹ từ những năm 1970, sau đó lan rộng sang Canada, Châu Âu và Châu Á. Xem thêm giải thích về nghề PA tại đây.






Ngày 26 tháng 1 – Cảnh còn người mất
Kiều Chi Ảnh giúp Lãnh Tử Tình thuê một gian phòng trọ nhỏ, diện tích không lớn, tương đối tiện nghi. Vốn cô ta muốn thuê một chỗ tốt hơn chút, nhưng Lãnh Tử Tình không đồng ý, cô nói muốn tiết kiệm tiền. Vì thế rất hợp ý Kiều Chi Ảnh. Cô ta chọn một khu phố cách khá xa trung tâm, có vẻ hẻo lánh nhưng cách siêu thị và hiệu thuốc không xa. Kiều Chi Ảnh lại mua một chiếc di động và một ít vật dụng hàng ngày cho Lãnh Tử Tình, còn thuê một chị hộ lý đến chăm sóc Lãnh Tử Tình 24/24. Xem ra Kiều Chi Ảnh đã nghiễm nhiên trở thành chỗ dựa duy nhất của Lãnh Tử Tình hiện giờ.
Sau khi đã thu xếp xong mọi thứ thì đã gần trưa. Kiều Chi Ảnh liền gọi đồ ăn ở ngoài mang đến, ba người cùng ăn trưa.
“Tử Tình, gần đây mình có vài việc phải xử lý, có thể không thường xuyên đến thăm bạn được! Bạn đừng trách mình nhé!” Kiều Chi Ảnh mặt lộ vẻ khó xử nói.
“Tiểu Ảnh, bạn xem bạn kìa! Làm phiền bạn nhiều vậy, mình cũng rất áy náy! Có chị Vương ở đây rồi! Bạn cứ bận việc của bạn đi! Yên tâm, mình sẽ không nghĩ quẩn nữa đâu!” Lãnh Tử Tình cảm động nói. Hôm nay đã làm cho Kiều Chi Ảnh bận quay cuồng lên rồi! Thuê phòng, thuê hộ lý đều là công lao của Kiều Chi Ảnh, cô có một người bạn tốt như vậy thực sự là thấy quá đủ rồi! Tuy rằng cô cực kỳ đau đầu về tình trạng hiện tại của mình, nhưng cô vẫn có thể chấp nhận được. Ít nhất cô không đến mức ăn ngủ ở ngoài đường, ông trời vẫn cho cô một cơ hội làm lại từ đầu. [Timyeu: Hix, đọc đoạn này thích Tử Tình quá, vậy mới là nữ chính kiên cường lạc quan chứ!'>
Tòa nhà Kiêu Dương.
“Tra đến đâu rồi?” Lôi Tuấn Vũ hai tay chắp sau lưng, lưng quay lại người mới đến, giọng nói lộ vẻ uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Người vừa đến cung kính đáp: “Kiều tiểu thư trước đây vẫn sinh sống tại Mỹ, ở cùng với Cổ Tổng. Lần này trở về cũng đã từng gặp mặt với Cổ Tổng.”
“Còn gì nữa không?”
Người đàn ông dừng lại không nói nữa.
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lớn tiếng nói: “A Cường? Sao vậy? Có chuyện gì khó mở miệng sao?”
Không đợi người đàn ông trả lời, Lôi Tuấn Vũ xoay người lại, túm chặt lấy cổ áo người đàn ông, đấm anh ta một quyền đến “uỵch” một tiếng.
Lôi Tuấn Vũ không hề để ý đến việc A Cường có phải là trợ thủ đắc lực đã theo mình mười năm rồi hay không, ra tay trong nháy mắt. A Cường cứng rắn nhận một đấm, khoé môi rỉ máu.
A Cường chỉ cúi đầu xuống, dáng vẻ thâm tình không có một chút bất ngờ nào.
Lôi Tuấn Vũ biểu tình âm trầm giống như Diêm La trong bóng đêm hướng về phía A Cường đang ngã xuống đất quát to: “A Cường! Những chuyện này tại sao trước kia cậu không tra ra được? Lá gan của cậu… càng lúc càng lớn rồi!”
“Lôi Tổng! Thật xin lỗi! A Cường…. A Cường sợ Lôi Tổng thương tâm…” A Cường ánh mắt tràn đầy vẻ xin lỗi nhìn Lôi Tuấn Vũ.
Ánh mắt vẫn sắc bén như trước, nhưng lại là cái cớ để Lôi Tuấn Vũ không hài lòng. Hắn lại đấm mạnh một quyền nữa vào giữa bụng A Cường.
A Cường cố nén đau đớn, hắn biết sớm muộn gì cũng có ngày này! Năm năm trước, Lôi Tuấn Vũ đã bảo hắn đi tra nơi ở của Kiều Chi Ảnh, hắn đã tra ra nhưng lại giấu nhẹm tin tức này đi, không nói cho Lôi Tuấn Vũ biết. Hắn không đành lòng nói cho Lôi Tuấn Vũ biết là huynh đệ của Lôi Tuấn Vũ đem ả đàn bà của hắn cao chạy xa bay. Huống chi người đàn bà này không đáng để hắn yêu! Cô ả không thể làm cho huynh đệ bọn họ trở mặt thành thù được!
Hắn trơ mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ bạo phát, thống khổ, mất mát, không cam tâm… Nhưng hắn không thể nói!
Nếu là năm năm trước đó nghe được tin tức như vậy th


XtGem Forum catalog