Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.
ốt cuộc có cơ hội!”
Âm cuối vừa dứt, gã bổ nhào về phía Lục Diệp, nhanh nhẹn tưởng chừng như hồi quang phản chiếu.
Tuy Lục Diệp bị bỏ thuốc song suy cho cùng là lính đặc chủng đã qua huấn luyện, tuy thân thể nặng trĩu song vẫn né được, thậm chí chớp thời cơ tung một cước đá Kim Lợi qua một bên.
Nhưng Kim Lợi như con nhặng ngửi được mùi thịt, như bóng với hình, lại thêm tác dụng thuốc càng lúc càng mạnh, nhất thời Lục Diệp không làm gì được gã.
Đánh nhau sợ nhất là không cần mạng, hiện tại Kim Lợi lại liều mạng. Thể lực Lục Diệp dần dần cầm cự hết nổi, sơ sẩy một cái bị Kim Lợi túm tay cứng ngắc.
Đầu óc càng lúc càng nặng trịch, thân thể và đầu đều trì trệ như bị khóa lại, mồ hôi Lục Diệp dọc theo má chảy xuống đất.
Bên tai, tiếng cười đắc ý của Kim Lợi càng lúc càng gần. Lục Diệp cắn khớp hàm muốn để mình cầm cự thêm một lát. Đột nhiên cánh tay đau nhói, mơ mơ màng màng cúi đầu nhìn, Kim Lợi đang rút một cái xy lanh rỗng quăng qua một bên.
“Không phải mày bắt ma túy sao?” Cơ mặt gã vặn vẹo điên cuồng “Đây là methamphetamine mới nhất bá đạo nhất! Bản thân mày cũng nghiện, tao xem mày làm sao bắt ma túy nữa!”
“Sếp! Thiếu tá Lục!”
Vì thế, khi Lý Bác dẫn người theo đuôi Kim Hưng đuổi tới ngoại ô, mấy người đi trước là lính được Lục Diệp huấn luyện, vừa nhìn liền nhận ra ngay người nằm bất tỉnh nhân sự trên đất là thiếu tá Lục bọn họ luôn kính ngưỡng như thần thánh!
Lý Bác sớm nhận ra Lục Diệp, vì thế chân mày cau lại, cũng không nói nhiều, phẩy tay cho hai người lính bên mình khống chế Kim Hưng đang ngồi cười như điên, tự mình đi tới cạnh Lục Diệp, dùng chân đá anh “Nè, Lục Diệp, sao rồi?”
Đá mấy đá, Lục Diệp vẫn không phản ứng.
Lý Bác cảm thấy sự tình không xong, vội vàng ngồi thụp xuống kiểm tra tình huống, ai dè, vừa nhìn thì phát hiện mấu chốt.
“Rõ!”
Triệu Ân cũng không qua loa, nhận lấy xy lanh từ Lý Bác, cẩn thận rút ruột xy lanh ra ngửi.
Xy lanh trong tay rơi bịch xuống đất, Triệu Ân như bị rút hết sức, ngồi phịch xuống đất, ngẩng đầu nhìn Lục Diệp được mấy người lính đỡ dậy, trong mắt thoáng tia hoảng sợ.
“Nói!” Chữ này như thể rít qua kẽ răng Lý Bác, khó nhọc mà khô khan.
Thật ra nhìn thấy cử chỉ và vẻ mặt của Triệu Ân trong lòng anh đã có kết luận rồi, chỉ vì chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, anh vẫn còn muốn hỏi một câu cuối cùng.
Song chung quy anh vẫn thất vọng rồi.
“Sếp, là R1!”
Triệu Ân dứt lời, những người lính chung quanh lập tức hít hơi, hai người lính bắt Kim Hưng đỏ mắt ngay tức khắc.
Một người tính dễ xúc động nhất thời không nhịn được, hung hăng đấm vào mặt Kim Hưng một đấm.
R1, đó là R1! Đế vương không thể lay động trong các loại chất gây nghiện, chỉ cần dính vào là tuyệt đối không có khả năng cai được, không tới một tháng, một người khỏe mạnh sờ sờ sẽ biến thành một đống xương trắng.
Thiếu tá Lục, thiếu tá Lục của họ, anh hùng kiên cường rắn rỏi của bộ đội, dẫn bọn họ vượt qua vô số cửa ải khó khăn, quật vô số hang ổ ma túy, hiện tại lại bị tiêm R1!
“Ha ha ha, không phải bọn mày bắt ma túy sao? Tao cho bọn mày bắt!” Kim Hưng cười điên cuồng, tựa hồ tất cả bực tức trong ngực đều trút hết theo tiếng cười này.
“Nó giết em tao! Đứa em duy nhất của tao!” Kim Hưng nhớ tới thời khắc sống còn Kim Hưng quyết liệt đẩy gã ra, nước mắt chảy ròng ròng.
“Mạng chúng mày đáng tiền! Mạng em tao không đáng! Bây giờ tao đáng rồi! Đáng giá rồi! Kéo một tên thiếu tá lót lưng cho tao, đáng giá!”
Lý Bác hận cơ hồ cắn vỡ răng mình, ánh mắt như dao chọc thẳng vào người Kim Hưng. Anh đi tới trước mặt Kim Hưng hung hăng tát gã mấy tát, nháy mắt hai má Kim Hưng sưng phù, miệng cũng bật máu.
Lúc Kim Hưng còn muốn kêu gào, anh nhanh nhẹn cởi chiếc vớ đã xỏ mấy ngày nay nhét vào miệng gã.
“Đưa về đồn! Không được trễ nải một giây!” Lý Bác quay sang nhìn lính của mình, nổi giận “Lần này mà không coi chừng được, con mẹ nó đều tự pằng cho tôi!”
“Rõ!”
R1, R1, quả thực là cơn ác mộng, Lý Bác chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như lúc này.
Anh đỡ lấy Lục Diệp được dìu lên xe, người đàn ông xưa nay luôn chảy máu không rơi lệ giờ phút này hốc mắt đỏ bừng.
Trong giới quân nhân bọn họ, Lục Diệp là sự tồn tại được mọi người ngưỡng vọng, anh xuất sắc khiến người ta muốn ghen tị cũng không ghen tị nổi, vì thế rất nhiều binh sĩ xem anh là tín ngưỡng của mình.
Không có nhiệm vụ anh không hoàn thành! Không có tội phạm anh không bắt được! Hào quang của anh đủ che lấp tất cả mọi người!
Lúc vừa nhập ngũ, anh bị mọi người gọi là con trai thượng tướng Lục, nhưng vẻn vẹn nửa năm, xưng hô này biến thành tiểu đội trưởng Lục một cách cung kính. Đến cuối cùng, thậm chí rất nhiều người trong quân nhắc đến thượng tướng Lục sẽ sực nhớ ra, ồ đây là cha của thiếu tá Lục.
Lục Diệp là tồn tại mà anh kính phục nhất trong kiếp sống quân nhân nhiều năm qua, là động lực khích lệ anh không ngừng vươn lên!
Nhưng người đàn ông dũng mãnh như núi này bây giờ lại bị tiêm R1! Gục trong tay một tên buôn ma túy bình t