Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
hường!
Lúc này Lý Bác hận không thể hung hăng đấm cho Lục Diệp mấy đấm, hỏi anh vì sao biết rõ Kim Hưng trốn đến đây còn không đề phòng?
Vì sao phạm phải sai lầm đơn giản như thế? Vì sao đột nhiên mất đi tính cảnh giác đặc biệt của đặc chủng?
Đến tột cùng anh có còn xứng làm một tinh binh không? Có xứng làm binh vương của bọn họ không?!
“Sếp, giờ… làm sao đây?” Cậu lính ngồi ở ghế lái phụ quay đầu, nơm nớp hỏi.
“Về đội hình sự!”
“Nhưng phía thượng tướng Lục…”
Lý Bác chần chừ một lát mới nói: “Khoan nói với thượng tướng Lục, chờ cậu ấy tỉnh lại tự nói!”
Lần đầu tiên hấp thụ thuốc phiện bá đạo lợi hại như R1, chắc chắn sẽ có phản ứng kịch liệt. Lý Bác rũ mi, cho dù hiện tại Lục Diệp tỉnh táo chắc chắn cũng không muốn người nhà nhìn thấy một mặt thê thảm của mình…
Huống hồ R1 có một đặc tính trí mạng, đó là sau khi tiêm vào sẽ kích thích ham muốn tình dục gấp mấy lần.
Vả lại còn phải thông qua làm tình để giảm bớt, bằng không sẽ nghẹn chết. Nhưng mấy ngày trước anh còn nghe Lục Diệp nói, vợ anh ấy đã có thai rồi…
Lý Bác bực bội gãi đầu, làm sao đây?
Đến đội hình sự, Lục Diệp vẫn chưa tỉnh, có lẽ thuốc mê quá lợi hại, nhất thời áp chế được dược tính của R1.
Tên trùm ma túy này cũng có bản lĩnh, chẳng biết mò đâu ra thứ thuốc hiếm thấy này, thế mà bọn họ không tra ra chút vết tích gì.
Phòng làm việc đội trưởng hình sự, không khí nặng nề xơ xác, tất cả mọi người đều lo âu chờ Lục Diệp tỉnh. Duy chỉ có Lục Diệp, yên lặng nằm đó, dường như chưa có gì xảy ra cả…
Lúc ăn sáng, Vân Thường chờ mãi không thấy Lục Diệp, đang sầu não không biết có phải anh lại đi gặp đồng đội không thì thượng tướng Lục nói cho cô hay, Lục Diệp ra ngoài làm việc, không biết chừng nào mới về.
Có lẽ là chuyện dẫn cô về bộ đội mấy ngày nữa, Vân Thường cũng không nghĩ nhiều, ăn xong liền cùng Lục phu nhân đi dạo phố.
Lục phu nhân cứ nói cô sắp phải đi tới nơi sơn cùng thủy tận, nhất định phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho cô, bằng không đến chừng đó không chuẩn bị tốt.
Vân Thường bị mù nửa năm, tính cách sớm thiên về mặt yên tĩnh. Tuy không thích dạo phố nhưng vài ngày nữa cô phải đi, Lục phu nhân tốt với cô như thế, dù thế nào cô cũng phải đi với bà.
Huống hồ Vân Thường cũng rất thích ở cùng Lục phu nhân. Sau khi cô thi cao đẳng thì mẹ qua đời, cha lại không thương nên cực kỳ khao khát tình thương của cha chú, mà Lục phu nhân vừa vặn lấp đầy chỗ trống trong lòng cô. Thành ra rất nhiều lúc, Vân Thường ỷ lại Lục phu nhân còn nhiều hơn Lục Diệp.
Đợi họ vừa đi, thượng tướng Lục vào thẳng thư phòng, bấm số đội trưởng hình sự.
“Lục Diệp ở chỗ các cậu?”
Đội trưởng thiếu chút nữa quăng điện thoại “Thượng… thượng tướng Lục… vâng, thiếu tá ở chỗ chúng tôi…”
“Người sao rồi?”
“Còn, còn ổn.” Đội trưởng hình sự không nắm bắt được tâm tư thượng tướng Lục, không biết rốt cuộc ông đã biết chuyện Lục Diệp bị tiêm R1 hay chưa, đành dè dặt lựa lời.
“Nói tình hình cho tôi!”
“Cái đó… khá, khá tốt.”
Thượng tướng Lục thấy anh ta ấp a ấp úng thì tức điên vỗ bàn, tính nóng bốc lên “Nói chuyện! Rốt cuộc thằng ranh ấy sao rồi?”
Đội trưởng hình sự lập tức nghiêm trang “Thượng, thượng tướng… thiếu tá Lục cậu ấy, cậu ấy bị tiêm R1…”
Nói xong anh không dám thở, thấp thỏm chờ đợi phản ứng của thượng tướng Lục.
Thượng tướng Lục chau màu “Bảo Lý Bác nghe điện thoại!”
Đội trưởng lập tức thảy điện thoại cho Lý Bác, bấy giờ mới thở hổn hển, cảm thấy mạng mình nhặt về được rồi.
Thượng tướng Lục không nổi trận lôi đình như Lý Bác tưởng, cũng không nóng nảy sốt ruột khi nghe con bị tiêm chất gây nghiện mà hỏi bâng quơ vài câu rồi cúp máy.
Tình huống gì thế?
Hỏi anh tin tức về hành tung của Kim Hưng từ đâu ra, còn có đuổi đến khu ngoại ô lúc nào, làm gì?
Cái này thì có liên quan gì với việc Lục Diệp bị tiêm R1?
Lý Bác chống cằm suy nghĩ, cảm thấy sự việc sao có vẻ kỳ lạ…
Anh ngoắc tay gọi cậu lính phụ trách trinh sát sáng nay “Tin tức Kim Hưng sáng nay tra từ đâu?”
Hai người lính đặc chủng phụ trách trinh sát nhìn nhau “Đương nhiên là…” Nói đến đó dường như sực nghĩ ra điều gì, nhất thời im bặt.
Đầu bên này, thượng tướng Lục không bình tĩnh như Lý Bác nghĩ. Ông tắt điện thoại xong lại vội vàng gọi vào một số khác, xác nhận đi xác nhận lại mấy vấn đề rồi mới ngắt máy.
Đặt mông ngồi xuống ghế dựa, thượng tướng Lục chùi mồ hôi lạnh ứa trên trán, hung hăng chửi một câu “Thằng khốn kiếp! Về xem có đánh chết nó không!”
Song đôi mắt xưa nay luôn bình tĩnh giờ phút này lại sáng khiếp người, ngay cả khóe môi luôn mím lại nghiêm túc giờ cũng không nhịn được nhếch lên.
Ngày Thứ Ba Mươi Sáu
“Mùi vị R1 không sai chứ?” Giọng Kim Hưng hể hả vì báo được thù, ánh mắt nham hiểm như một con rắn độc liếm từng tấc lên da Lục Diệp.
Lục Diệp chỉ mặc áo may ô, lộ cơ tay và lồng ngực rắn chắc. Mặt anh nghiêm túc, không mảy may dao động, chẳng chút sợ hãi khi bị tiêm thuốc phiện mạnh.
“Mày nói cái này?”