Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
tậm trạng rối bời. Cô bò lên đầu giường với chiếc điện thoại trong túi xách, màn hình điện thoại không có gì cả.
Nghĩ kỹ lại, đã hôn đến mức này rồi mà ngay cả số điện thoại họ cũng không cho nhau, cũng không nhắc đến chuyện sau này sẽ thế nào. Muốn qua lại với nhau hay chỉ đơn thuần là muốn hôn nên mới hôn?
Khanh Khanh trách mình đã quá chủ động, không đủ kiên quyết, lại trách anh quá kích động, không đủ ga lăng. Nửa đêm cô không ngủ được, chốc chốc ngồi dậy, một mình ngồi trong bóng tối nhớ lại cảm giác khi ở trong xe, nhớ lại giọng nói của anh. Khi nằm xuống, các giác quan đều hoạt động, nhắm mắt có thể nghe thấy hơi thở của mình, nhịp đập của con tim anh, cảm giác hồi hộp khi gần gũi cứ quấn lấy cô như cơn ác mộng. Cứ như thế, Khanh Khanh đã mất ngủ nghiêm trọng.
Ngày thứ hai cô thức dậy với đôi mắt gấu trúc. Ngày thứ ba vết thâm trên đầu gối bắt đầu nhỏ lại. Ngày thứ thư tâm trạng lúc lên lúc xuống, hồi hộp không yên dần dần lắng xuống. Sau nụ hôn ấy, anh không hề xuất hiện. Cô nghỉ một buổi gia sư cho Tiểu Hổ, ở trường chuyên tâm chuẩn bị cho các hoạt động của lễ Quốc tế, cố gắng quên đi chuyện tối hôm ấy.
Cờ quạt phấp phới, lễ Quốc tế một năm một lần được tiến hành đúng theo kế hoạch.
Theo truyền thống của trường, ngoài lễ Giáng sinh và hai buổi bán hàng từ thiện quy mô lớn, lễ Quốc tế được coi là ngày nhộn nhịp nhất trong năm. Trong hội trường, tất cả các giáo viên, trợ giảng ở các khối lớp khác nhau đều mặc trang phục của các quốc gia khác nhau. Học sinh không đứng theo thứ tự lớp học mà căn cứ vào đặc điểm của các quốc gia, tham gia biểu diễn thời trang và hoạt động văn hóa do nhà trường tổ chức.
Hôm nay Khanh Khanh ở đoàn Ấn Độ. Cô mặc quần áo của cô gái Ấn Độ, trán dính nốt ruồi đỏ, theo sau là mười mấy em nhỏ trong trang phục Ấn Độ. Nghe thấy loa gọi "India", cô và các em nhỏ đi từ phòng chờ ra ngoài, bước lên tấm thảm đỏ biểu diễn thời trang.
Những phụ huynh chụp ảnh đều đứng trong khu khán giả, vô số đèn flash vụt sáng. Khanh Khanh mỉm cười rạng rỡ, tay đỡ khăn che đầu.
Cô không ở cùng đoàn với Tiểu Hổ, Tiểu Long. Hai cậu bé một người là Zeus, một người là Heracles, đều ở đoàn Hy Lạp, căn cứ vào thứ tự chữ cái đã bước xuống thảm đỏ. Ba ngày hôm nay, hai đứa trẻ đều được cô giúp việc đưa tới trường. Khanh Khanh nóng lòng muốn hỏi thăm về Phí Duật Minh, thậm chí còn hỏi bóng hỏi gió, có điều cô không tiếp tục hỏi nữa.
Khanh Khanh dẫn bọn trẻ men theo thảm đỏ tiến từng bước về phía trước. Một cậu bé biểu diễn người thuần phục rắn thổi sáo đi trước mặt cô, con rắn giấy trong tay cậu bé cựa quậy giống y như thật. Bên cạnh là một cô bé giơ tấm biển có chữ Ấn Độ. Nhạc nền vang lên, khán giả vỗ tay nhiệt liệt. Khanh Khanh vẫy lá cờ Ấn Độ trên tay, biểu diễn động tác múa của Ấn Độ mà mình mới học được, đứng bên cạnh sân khấu, dắt từng em nhỏ lên sân khấu biểu diễn thời trang.
Cô không phải là người suy nghĩ nặng nề, cho dù có tâm sự cũng rất ít khi bộc lộ trong công việc. Không khí trong hội trường rất náo nhiệt, Khanh Khanh nhanh chóng hòa nhập được, cùng bọn trẻ khoa chân múa tay biểu diễn điệu múa của Ấn Độ. Chiếc khăn bịt mặt tung bay, tâm trạng của cô cũng hào hứng hẳn lên. Tình cảm là một mặt, nhưng cuộc sống không chỉ có tình cảm.
Biểu diễn thời trang kết thúc, nhạc nền được thay bằng bài quốc ca của Indonesia. Khanh Khanh nhặt con rắn giấy rơi dưới đất, nhấc váy đang định đi xuống cầu thang thì ở dưới hàng ghế khán giả vang lên tiếng huýt sáo rất chói tai.
Hướng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, Khanh Khanh nhìn thấy Zeus và Heracles vẫy quốc kỳ Hy Lạp về phía cô. Chúng hợp sức giơ tấm biển làm bằng nhựa xốp, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Hiếm khi Tiểu Hổ cười tươi như vậy. Đứng sau hai đứa trẻ là Ông Trác Thanh, quần bò áo sơ mi hoa, khuyên tai vẫn chướng mắt như thế, bên cạnh là Mrs Phí trong trang phục của một quý phu nhân.
Người nhà họ Phí cũng đến nhưng không phải là toàn bộ. Khanh Khanh cố gắng không để ý đến cái huýt sáo của Ông Trác Thanh, vẫy cờ che đi sự căng thẳng của mình, cùng đoàn Ấn Độ bước xuống, không nhìn về phía ghế khán giả.
Phí Duật Minh không đến, anh cũng sẽ không đến, tối hôm ấy chỉ là một sai lầm.
"Anh nói anh út của em?".
Nghe thấy cô nói vậy, vẻ u uất trên khuôn mặt của anh tan biến trong nháy mắt. Anh dựa người vào bức tường bên cạnh, mỉm cười vui vẻ. Với mức độ thấu hiểu của anh đối với cô, đừng nói là cùng một lúc có hai người đàn ông mà chỉ một người thôi cô cũng không thể ứng phó được.
Anh cảm thấy yên tâm, tâm trạng cũng thoải mái hẳn lên. Cho dù vẫn còn nghi ngờ về cô nhưng anh vẫn quay phim lúc cô biểu diễn thời trang để sau này xem lại. Nói ra mọi chuyện chỉ là chuyện sớm hay muộn, có điều thời gian địa điểm đều không thích hợp, anh đành thôi. Anh kéo ghế ngồi xuống rồi kéo chiếc ghế bên cạnh mình, chỉ tay và nói.
"Ngồi đi".
Khanh Khanh cảm thấy khó xử, rõ ràng là muốn ngồi xuống nói chuyện, nhưng...
"Em còn phải dẫn đoàn, bọn trẻ