Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
trước mặt là cuốn truyện với nhan đề Chú chó đốm ở Rwanda Lúc anh quay lại, cô đang cầm cuốn sách che mặt, liếc nhìn xung quanh. Thấy anh quay lại liền giấu mặt sau cuốn sách. Dáng vẻ ấy khiến khao khát muốn được hôn cô đột ngột dâng cao. Anh không nghĩ gì mà lấy cuốn sách trên tay cô, cúi người xuống hôn lên đôi môi của cô.
Nụ hôn buổi sáng phải nhẹ nhàng, lịch sự, nếu không rất có thể cô sẽ bị chảy máu cam giống lần trước. Phí Duật Minh cố gắng kiềm chế bản thân, nhẹ nhàng liếm mùi kem đánh răng vị cam tỏa ra trên môi cô rồi buông cô ra.
"Cà phê thêm đường rồi".
Phí Duật Minh do dự một chút rồi đẩy cốc cà phê đến trước mặt cô. Ánh mắt của cô vẫn còn mơ hồ, lúc đưa tay ra đỡ, suýt chút nữa thì làm đổ sữa, may mà anh kịp thời đỡ lấy.
Lại cái gì nữa đây? Khanh Khanh thầm trách mình.
Đối với Phí Duật Minh thì đây đã là tình cảm quá rõ ràng. Nếu ở nước ngoài anh sẽ tận lực tấn công, nhưng ở đây thì không được, cô cũng không phải là người suy nghĩ thoáng trong chuyện tình cảm.
"Chân đỡ chút nào chưa?". Anh chuyển chủ đề, tỉ mỉ phân chia thức ăn trong khay.
"Vâng". Khanh Khanh nhẹ nhàng cho sữa vào cốc, túi đường vẫn đặt trong khay không hề động vào.
"Ăn cái này, không ngấy". Anh lại đặt bánh khoai môn trước mặt cô.
Khanh Khanh ngồi dịch sang một bên, tạo chút không gian giữa hai người. Phí Duật Minh thản nhiên như không, nhân cơ hội đứng dậy lấy giấy ăn rồi lại ngồi xuống, sát bên cạnh cô. Vốn dĩ là một người lên lớp, một người chạy buổi sáng nhưng bây giờ lại ngồi cạnh nhau. Khanh Khanh không dám nghĩ, dạ dày co thắt đến nỗi không thể tiêu hóa được đồ ăn.
"Anh muốn nói chuyện gì?". Cô mở gói bánh khoai môn, cắn một miếng nhỏ.
"Theo em thì là chuyện gì?". Anh tiếp tục khuấy cà phê, chú ý đến quầng xanh ở mắt cô, "Đêm qua không ngủ được à?".
"Đâu có, ngủ rất ngon".
Khanh Khanh từ chối nói đến chuyện ngủ ngon hay không ngon, chỉ chuyên tâm ăn đồ ăn, tạm thời coi quán Macdonald là phòng nghỉ của trường, còn anh thì là một trợ giảng ngoại quốc không liên quan.
Nhưng sao có thể như thế được? Ngay cả những động tác nhỏ như lấy khăn ăn lau miệng cũng lọt vào mắt anh, ăn được một nửa anh lại cúi người xuống ghé sát lại, bỏ giấy ăn ra rồi nâng mặt cô.
Tưởng rằng anh lại hôn mình, Khanh Khanh thấy sợ. Cô nghiến chặt răng, đẩy anh ra nhưng lại bị anh nắm tay. Dù sao thì đây cũng là nơi công cộng, bất cứ lúc nào cũng có người ra vào. Cô là người hay ngại, hơn nữa lại là đứa con ngoan sinh ra và lớn lên trong gia đình truyền thống, hôn nhau nơi vắng người không được, ở chỗ công cộng càng không được.
Người ngoại quốc yêu nhau đều không dè dặt gì, ngôn ngữ cơ thể rõ rệt, Khanh Khanh hiểu điều đó. Cô đã nhìn thấy quá nhiều cái ôm hôn nồng nàn, say đắm, cô cũng từng trải qua sự theo đuổi cố chấp của Shawn nhưng cô không thể nhiệt tình giống như người khác được, đặc biệt là ở giai đoạn tình cảm vẫn chưa rõ ràng.
Khanh Khanh lấy tay gạt đi nhưng vô ích, vẫn bị anh nắm chặt tay. Cô ngoảnh mặt đi, nghe thấy giọng nói không mấy vui vẻ của anh.
"Đừng bướng bỉnh!".
Để tránh đến mức tối đa không gây sự chú ý cho những người xung quanh, Khanh Khanh không phản kháng nữa mà phục tùng. Vết thương nhỏ đã thành sẹo trên má bị cứa vào. Tay áo của anh thoang thoảng hương thơm của một loại bột giặt. Anh nhanh chóng buông tay ra rồi bưng cốc cà phê lên, quay về chỗ ngồi của mình.
"Em phải ăn nhiều rau, hấp thu vitamin, sau này đừng có để mình bị chảy máu cam nữa".
"Anh... rốt cuộc có chuyện gì?".
Khanh Khanh ôm mặt lùi về phía mà Phí Duật Minh không thể chạm tới được. Cô bưng cốc sữa muốn dập tắt ngọn lửa le lói trong lòng. Cảm giác chân thực hơn ảo giác là sa ngã. Tuy cô có một chút né tránh nhưng cũng có một chút thinh thích, hoàn toàn khác với cảm giác mà Shawn để lại trong cô.
"Không có chuyện gì thì không được tìm em sao?". Anh hỏi lại một câu, gấp cuốn sách trên bàn, đưa chiếc bánh hamburger lên miệng cô, "Ăn trứng đi".
"Em không ăn".
"Ăn đi", anh nói nhẹ nhàng hơn, lấy chiếc cốc trước mặt cô.
"Em không muốn ăn".
"Ăn đi", anh lại nhượng bộ, trông rất giống như đang khẩn cầu nhưng ánh mắt thì lại không thể thương lượng được.
Khanh Khanh miễn cưỡng cắn một miếng trứng gà rồi lại cắn một miếng thịt muối. Sau đó anh lại đưa miếng bánh lúa mạch lên miệng cô. Sau khi trưởng thành, cô chưa bị ai bón như vậy. Cảnh tượng cùng ăn bánh chuối trên xe tối hôm ấy lại một lần nữa tái diễn. Không khí trong cửa hàng Macdonald ấm dần, lùi thêm một bước nữa, cô đã ngồi ở mép ghế, nếu còn lùi nữa thì sẽ rơi xuống đất.
Thực ra mùi vị của bữa sáng ở Macdonald rất ngon, có điều Khanh Khanh không quen ăn cùng người như Phí Duật Minh. Anh gật đầu hài lòng, xử lý nốt những đồ ăn còn lại.
Đàn ông đều ăn rất nhanh, không yểu điệu như phụ nữ. Anh cũng không giấu giiếm điều gì, sau khi cởi áo khoác, ấn tượng mà anh để lại trong cô là một người đàn ông thô lỗ ăn to nói lớn, giống người phương bắc. Còn Shawn và Ông T