XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.

ình phải nghĩ thật kỹ rồi mới nói.
"Em và Shawn thực ra chỉ là quan hệ đồng nghiệp. Chúng em vào trường cùng một năm. Trong khoảng thời gian hai năm trước, anh ta nhiều lần nói muốn được ở bên em nhưng em không thích anh ta, vả lại cũng nghĩ mình và ngoại quốc không hợp nhau, không thể lâu dài được, vì thế đã từ chối, đến tận ngày lễ Giáng sinh năm ngoái..."
"Lễ Giáng sinh năm ngoái làm sao?"
Cô do dự không biết nói thế nào, ngón tay run run, lòng bàn tay được anh vuốt ve, ánh mắt của anh trở nên dịu dàng, trìu mến, chính khoảnh khắc ấy đã cho cô dũng khí để nói tiếp.
"Buổi họp mặt toàn trường kết thúc, anh ta đuổi theo... hôn em... ngoài cửa nhà ăn, em không muốn". Nói xong Khanh Khanh chìm trong im lặng. So với lúc thổ lộ với Mục Tuần, cô thấy nói chuyện này trước mặt anh khó khăn hơn, bồn chồn bất an hơn rất nhiều. Anh vẫn nắm tay cô, mười đầu ngón tay lồng vào nhau rất tự nhiên, sau đó anh mở tay cô ra, khẽ vẽ lên đó những đường vân đan xen.
"Anh ta còn làm gì nữa?"
"Không làm gì, chỉ nụ hôn ấy thôi, sau đó em tránh mặt anh ta".
Anh ngả người vào ghế, vẻ mặt sâu xa khó hiểu, dường như đang suy nghĩ một số chuyện vô cùng quan trọng. Sau đó anh đứng dậy đi đến cửa sổ phòng tiếp đón, nhìn sân vận động xanh mướt cỏ một lúc rất lâu. Khanh Khanh lặng lẽ chờ anh nói.
Phí Duật Minh quay người đi về phía chiếc bàn, kéo dịch ghế ngồi cạnh cô, chỉ tay vào môi cô phía sau lớp khẩu trang.
"Để anh xem nào".
Ngoài cửa kính là hành lang trường học còn vết sẹo trên môi là của người đàn ông khác để lại. Khanh Khanh rất khó xử, nhưng anh kiên quyết kéo khẩu trang ra.
"Anh muốn xem".






Anh mở khẩu trang, đầu ngón tay chạm vào vết thương đã đóng vảy trên mép, thấy cô rùng mình liền nhẹ nhàng đeo khẩu trang cho cô. Anh rất muốn hôn cô nhưng lại không đành lòng. Bị người ta ức hiếp không phải là lỗi của cô. Vết sẹo ấy sâu hơn anh tưởng, đã khắc sâu vào trong tim cô, chí ít thì khi anh chạm vào nó, khóe mắt cô đỏ hoe.
"Người nhà làm khó cho em à?"
"Không có gì, chỉ là không cho đi đâu, cuối tuần phải ở nhà đợi mẹ đến tìm em nói chuyện".
"Còn gì nữa?"
"Còn nữa..." Khanh Khanh cũng không biết nói gì, có rất nhiều chi tiết vụn vặt, không thể nói hết cho anh nghe từng thứ một. Có thể gặp nhau như thế này là cô đã mãn nguyện lắm rồi. Cho dù chỉ nắm tay nhau, nhìn nhau một lúc cũng được.
Nghe cô hỏi như thế anh bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. Anh nâng mặt cô, hôn vào đôi môi qua lớp khẩu trang nhưng chỉ chạm nhẹ, cô vẫn chưa cảm nhận được thì anh đã buông ra.
"Cô bé ngốc, kết quả gì? Kết quả tốt đẹp là em chuyển đến sống cùng anh, chúng ta đính hôn, chúng ta kết hôn, chúng ta sinh ba đứa con sống trong căn nhà to đẹp ở ngoại ô, có vườn hoa, nuôi hai con chó, cùng bọn trẻ chơi đùa trong vườn hoa. Em không phải đi làm, hàng ngày làm những việc mà em thích".
"Vậy... kết quả xấu nhất là gì?"
"Xấu á?" Anh nhún vai và nói, "Anh vẫn chưa nghĩ đến, nếu ngay từ lúc bắt đầu đã nghĩ theo hướng xấu thì anh đã không bắt đầu với em rồi. Cho dù thái độ của gia đình em như thế nào thì anh không hy vọng nó sẽ ảnh hưởng đến chúng ta, hy vọng sau một thời gian sẽ được cải thiện, họ có thể từ từ chấp nhận anh. Dù sao thì chuyện tình cảm cũng là chuyện của hai người, anh muốn ở bên em, anh cũng phải biết em nghĩ thế nào. Khanh Khanh, anh nghiêm túc đấy, rất nghiêm túc".
"Em biết". Khanh Khanh gật đầu. Đây không phải là lần đầu tiên Phí Duật Minh nhắc đến hai từ "nghiêm túc" nhưng lại nghiêm túc hơn những lần trước. Cô nghiêm túc suy nghĩ những lời anh nói, suy nghĩ bức tranh mà anh phác thảo.
Phí Duật Minh đứng dậy, đi ra phía sau cô, nhìn những sợi tóc óng mượt trên đỉnh đầu, kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc ngẩng mặt lên ánh mắt của cô trong vắt như mặt hồ, dường như chưa từng có mây mù chia cắt họ. Trước khi nói câu trả lời, cô nắm chặt bàn tay anh đang chống sau thành ghế. Lúc này họ không chỉ nói những lời ngọt ngào bay bướm mà đã đến lúc hai người trưởng thành cùng quyết định tương lai sau này. Cô nói rõ ràng từng câu từng chữ, nói bằng tiếng Anh xong cô lại nói lại hai lần bằng tiếng Trung.
"Em... ở bên anh".
Anh thở phào, toàn thân nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, tô lại hình vẽ trên khẩu trang của cô, mỉm cười, khuôn mặt lạnh lùng như trẻ ra vài tuổi.
"Em chú ý chăm sóc vết thương, đừng liếm môi, ngứa cũng không được, mau mau khỏi, biết chưa?"
"Em biết rồi", Khanh Khanh nhăn mũi, mỉm cười với anh.
Hai lúm đồng tiền bị khẩu trang che mất. Anh nhìn thấy nụ cười trên đôi mắt cô, không kìm được áp mặt lại. Hai cái mũi chạm vào nhau, anh giả bộ tức giận véo nhẹ vào tai cô, khẽ nói: "Khỏi rồi sẽ hôn".
Sau đó Phí Duật Minh tìm tổ trưởng tổ giáo vụ và viện trưởng, nói về tình hình phụ đạo của Tiểu Hổ và ý kiến phản hồi của phụ huynh. Có sự can thiệp của phía nhà trường, một tuần sau, buổi học phụ đạo của Tiểu Hổ lại được tiếp tục.
Lúc cô đến dạy, Phí Duật Minh tìm mọi lý do để ở nhà. Có lúc anh cùng bọn trẻ nghe cô