Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2278 lượt.
ở bên nhau mới được hơn bốn tháng, vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, có lẽ là quá sớm, nhưng nếu có thật, anh sẽ bảo em giữ lại", dường như muốn hứa hẹn một điều gì đó với cô, anh đặt tay lên bụng cô, "Lần trước anh trai em gặp anh, điều đầu tiên anh ấy nói la bảo anh chịu trách nhiệm , sau đó mới lấy mũ bảo hiểm đánh anh. Nếu mang thai that65t, em định sẽ làm thế nào?"
Sau khi sự sợ hãi qua đi là cảm giác hụt hẫng ngu ngốc. Khanh Khanh vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, khộng trả lời câu hỏi giả thiết của anh.
"Không biết, chắc là không thể đâu"
"Không thể? Lúc nãy em vẫn còn khóc, nếu có thể thì thế nào?" Anh kéo bím tóc của cô, hỏi rất nghiêm túc, "Mọi việc đều không phải tuyệt đối, không có cái gì là không thể. Khanh Khanh, em cũng không còn trẻ con nữa".
"Buông tay ra.." Cô giật bím tóc mình nhưng lại bị anh túm lại.
"Anh còn có thể buông ra được sao?"Phí Duật Minh lấy cuốn từ điển Hán Đức trong xe, lật đến một trang đặt trên đùi cô, "Chúng ta vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng. Bây giờ đừng có vội. Em còn tr3, hơn nữa người nhà vẫn chưa đồng ý. Lúc nãy... anh nói như thế không phải hoàn toàn là không muốn. Nếu có thật.. chúng ta kết hôn".
Quan niệm về gia đình của anh sâu sắc hơn cô nghĩ. Đây là vấn đề mà Khanh Khanh nghĩ đi nghĩ lại suốt cả buổi chiều khi nằm trên giường của Phí Duật Minh. Cô tự biết làm chuyện ngu ngốc không có mặt mũi nào nhìn anh nên khóa trái cửa.
Kết hôn với anh, cô khong dám nghĩ. Có con với anh, cô càng không dám nghĩ. Nghĩ lại chuyện khám sức khỏe, cô vẫn còn có đôi chút sợ hãi.
Phí Duật Minh ra ngoài đi mua đồ. Không đánh thức cô. Lúc quay về vào thư phòng làm việc, đợi đến khi trong phòng không có động tĩnh gì mới lấy chìa khóa mở cửa. Anh kéo rèm cửa, bật một ngọn đèn nhỏ, chỉnh ánh sáng xuống mức nhỏ nhất.
Chiếc máy bay mà anh nhờ bạn mua cho cô được đặt trên bệ cửa sổ trong phòng ngủ, cửa băng mở, người máy có thể tháo dỡ, biến hình trong đó lại bị cô lấy ra ngoài nghịch, đặt lên bệ cửa sổ. Từ sau khi cô dùng cuốn băng để so sánh mối quan hệ của họ, lúc một mình anh cũng lấy câu nói ấy để đo mối quan hệ của họ.
Khi ý nghĩ kết hôn xuất hiện, tuy anh biết cô không hề có thai nhưng vẫn muốn nói ra để cô hiểu được thái độ của anh. Phản ứng đầu tiên của họ đều không đủ bình tĩnh, trong khi đó kết hôn là lời hứa cần phải thận trọng hơn một mối tình. Lùi một bước, Phí Duật Minh nghĩ đến việc khà năng họ ở bên nhau , phải nói với cô như thế nào, phải nói với gia đình cô như thế nào.
Đề xua đi màn mây đen do lần khám sức khỏe này gây ra anh chủ động đề nghị ra ngoài ăn tối. Khanh Khanh đã thu mình trong mai rùa suốt cả buổi chiều, ì thế vui vẻ đồng ý.
Để tiện đưa cô về nhà, trên đường về Napa Valleyanh tìm nhà hàng Trung Quốc chuyên các món ăn Tứ Xuyên mà mình vẫn thường đến. Buổi trưa cô không ăn ngon miệng, lại nghĩ ngợi lung tung suốt cả buổi chiều nên giờ ăn rất ngon lành, khuôn mặt cũng hồng hào hẳn lên. Dáng vẻ của cô lúc ăn trông rất giống mèo con, chỉ khác là không có râu. Anh không kìm được xoa cằm cô, sờ lông tơ trên trán cô
Ăn xong vẫn còn sớm, họ lại đến quán rượu gần đó. Anh gọi bia cho mình, rồi lại gọi ly Tequila, nhúng quả anh đào đặt vào đầu lưỡi của cô cho cô thưởng thức, Cô là người thật thà, bảo cô uống cô liền uống thật, mấy lần suýt cắn vào lưỡi, khiến anh không nhịn được cười. Vì không có thai, hai người đều cảm thấy nhẹ nhõm,ngồi nghịch diêm trên bàn, Phí Duật Minh nhân cơ hộ đó bày tỏ suy nghĩ sống thử.
"Sau này buổi tối nào cũng như thế này , được không?"
"Ngày nào cũng thế này á?". Khanh Khanh tưởng rằng anh muốn nói ngày nào cũng đến quán bar. Cô biết cuộc sống về đêm của người ngoại quốc không thể thiếu được quán bar, anh lớn lên ở nước ngoài nên cũng có thói quen như thế, hơn nữa trong bữa tiệc họp mặt lại thấy anh uo6gn1 rất nhiều, cô bắt đầu thấy lo lắng về sức khỏe của anh, "Anh đừng uống quá nhiều là được, uống rượu không tốt cho gan, hơn nữa anh còn lái xe, uống rượu rồi lái xe rất nguy hiểm".
Anh ăn quả anh đào trong cốc, không uống bia nữa.
"Không phải anh nói đến chuyện uống rượu. Anh muốn nói ngày nào chúng ta cũng thế này, em và anh."
Xung quanh đều là người ngoại quốc, cũng có những đôi tình nhân giống như họ, từng đôi từng đôi ngồi trong góc của mình, Khanh Khanh nhìn một vòng, không thấy họ có điểm gì khác với người khác. Không gian âm nhạc rất dễ chịu. Trông anh không khác gì với mọi ngày, sau khi tắm tóc cũng không thẳng như bình thường, cởi áo khoác rồi chỉ còn chiếc áo sơ mi kẻ ô sậm màu, xắn tay áo tời khuỷu tay theo thói quen.
"Cũng tốt mà, chúng ta vẫn rất tốt đẹp mà", cô xoay xoay cốc Tequila, bím tóc lại bị túm lấy.
"Nghiêm túc một chút, anh muốn nói là ngày nào cũng như thế này, hai người ở bên nhau, cùng ăn cơm, cùng chơi, cùng chung sống".
"Có lẽ anh Út em biết anh và em đã.. Vì thế không kiên quyết phải đối nữa. Anh ấy hết cách với em rồi".
"Sao vẫn còn quan niệm này? Thời đại nào rồi!". Anh chuyển sang tiếng Anh, t