Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.
ôm thế nào cũng sẽ bị đông chết !”
Kiều Bối Nhi khẽ cười nói, “Vậy mà cô vẫn luôn ở bên cạnh anh ta, không sợ bị đông lạnh sao ?”
Đúng lúc này, Tư Minh Dạ đột nhiên đưa tay che miệng mũi của cô lại. Lam Tư đồng thời lên tiếng, “Có biến !”
Mọi người lập tức nín thở, Nam Cung Liệt lại lấy cái bật lửa ra lần nữa, nương theo ánh lửa mỏng manh nên có thể thấy rõ bốn phía đều dày đặc khí thể màu vàng. Lam Tư nhíu mày quan sát, xác định khí thể này sẽ không thấm vào da mới hơi hơi yên tâm.
Kiều Bối Nhi nhíu nhíu mày, không biết khí thể này khi nào mới có thể tiêu tán, bọn họ không có khả năng nín thở lâu được.
Cũng may, khí thể này tựa như chỉ là muốn khảo nghiệm sức nhẫn nại của bọn họ, ngay khi bọn họ sắp kiên trì không được nữa thì dần dần lui đi.
Kiều Bối Nhi bất mãn hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải ta muốn lấy quốc bảo của bọn họ thì sẽ không nhịn nhục tùy ý bọn họ điều khiển !”
Tư Minh Dạ khẽ cười nói, “Đến lúc đó thì lấy thêm mấy thứ để bù lại một chút.”
Trong hoa viên, ánh sáng mặt trời chiếu rọi cô gái mặc bộ quần áo màu trắng đang dựa vào ghế, nhẹ nhàng lắc ly rượu trong tay. Nhìn chất lỏng màu đỏ trong ly nhẹ dao động, khóe miệng mang theo nụ cười nhạt, “Nga ? Là bọn họ a !” Hí mắt nhìn bầu trời, khẽ cười nói, “Là bọn họ nói, có lẽ đã có thể thông qua khảo nghiệm.” Hai người kia quả thật là nhân trung long phượng, người bên cạnh bọn họ cũng sẽ không tệ !
Đứng ở phía sau cô là một tùy tùng đã nhiều tuổi, nhìn qua có chút nghiêm túc. Nghe xong lời của cô, nhịn không được nhíu mày, “Chủ nhân, nếu bọn họ thông qua khảo nghiệm, cô thật có ý để cho bọn họ tiến vào sao ?”
Cô gái thản nhiên liếc nhìn bà một cái, “Có gì không thể ? Những khảo nghiệm này lúc trước Đại trưởng lão xem qua cũng đồng ý, không phải sao ?”
Đại trưởng lão nhíu mày, lúc trước bà cũng không biết những người bình thường cư nhiên cũng có thể có năng lực mạnh như vậy.
Cô gái áo trắng cười khẽ như trước nhưng trong mắt lại mang theo một chút châm chọc. Chẳng qua là có một chút dị năng như vậy liền mắt cao hơn đầu, tự nhận tài trí hơn người, đem người khác không để vào trong mắt. Lại hoàn toàn quên núi cao còn có núi cao hơn, Thượng Quan gia tộc tất cả đều là người như vậy, nhất định sẽ không lâu dài.
Đại trưởng lão nhíu mày nói, “Minh Quốc mặc dù đã không còn nhưng di chỉ là không nên để cho người ngoài tiến vào. Chủ nhân muốn loại trừ mấy người là chuyện dễ dàng nhưng những cái gọi là khảo nghiệm của chủ nhân cũng quá mức đơn giản, không thể không làm cho người ta hoài nghi ý đồ của chủ nhân !” Hoàn toàn đã quên lúc trước Đại trưởng lão cũng đã đồng ý.
Cô gái áo trắng cười nhẹ như trước nhưng ngữ khí đã có chút lạnh, “Đại trưởng lão, chớ quên thân phận của bà ! Tôi mới là chủ nhân của Thượng Quan gia, đừng nói là mấy người này, cho dù tôi đem di chỉ hủy bỏ phong tỏa với bên ngoài, bà cũng chỉ có thể nghe lệnh !”
“Cô… cô đừng quên Lão phu nhân vẫn còn khoẻ mạnh !” Cô không biết là chính mình thật sự quá kiêu ngạo sao ?
Cô gái áo trắng khẽ cười một tiếng, thản nhiên nhìn về phía bà, “Đại trưởng lão cho rằng có thể lấy mẹ tôi đến dọa tôi sao ? Đại trưởng lão có phải đã quên mẹ tôi đã muốn thoái vị hay không ?”
Đại trưởng lão vẻ mặt tức giận, “Thượng Quan Mạt, cô đừng quên nếu không phải lão phu nhân làm hòa cùng Huyên Huyên, cô cũng sẽ không có hôm nay !”
Thượng Quan Mạt khẽ cười một tiếng, chỉ thấy bóng trắng chợt lóe lên, Thượng Quan Mạt vẫn đứng tại chỗ như trước nhưng trên cổ Đại trưởng lão lại xuất hiện hai vết máu.
Sắc mặt Đại trưởng lão trở nên rất khó coi. Thượng Quan Mạt liếc bà khẽ cười nói : “Đại trưởng lão thân là trưởng lão, hẳn là rất rõ phép tắc của Thượng Quan gia. Đối với chủ nhân bất kính sẽ có hậu quả gì thì tin chắc không cần ta phải nhắc !”
“Thượng Quan Mạt, cô đừng quên hội trưởng lão có quyền bỏ vị trí chủ nhân của cô !”
“Ha…” Thượng Quan Mạt không chút để ý cười nói : “Đại trưởng lão, ta biết hội trưởng lão đều hy vọng Vân Huyên đến làm chủ nhân Thượng Quan gia, nếu các trưởng lão đều có ý này ta cũng sẽ không phản đối, làm tốt việc quyết định rồi cho ta biết một tiếng là được !”
“Cô…” Đại trưởng lão giận không thể kiềm được. Nếu có thể, mọi người đã sớm để cho Vân Huyên làm chủ nhân nhưng hiện tại năng lực của Vân Huyên cùng người thường không có khác biệt quá lớn, hơn nữa cho dù năng lực Vân Huyên không kém Thượng Quan Mạt là mấy nhưng mọi người vẫn sẽ chọn Thượng Quan Mạt. Tuy Vân Huyên được người thích hơn so với Thượng Quan Mạt nhưng tính tình tuyệt đối không thể so sánh với Thượng Quan Mạt. Vì Thượng Quan gia tộc, mọi người cũng chỉ có thể lựa chọn Thượng Quan Mạt !
Thượng Quan Mạt đối với tức giận của cô làm như không thấy, chỉ cười khẽ cảnh cáo nói : “Đại trưởng lão tốt nhất là đừng động tay động chân với mấy người kia, nếu không vị trí đại trưởng lão này cũng không phải không có ai ngoài bà !”
Trong mắt Đại trưởng lão đều là tức giận nhưng bà cũng không dám làm trái ý của Thượng Quan Mạt. Không kể trong tay Thượng Quan Mạt nắm toàn bộ Thượ