Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già
Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
ng Quan gia tộc, cho dù là năng lực của bản thân cô cũng làm cho bà không dám đụng vào việc của cô.
Nhưng bà không dám không có nghĩa là người khác cũng không dám !
Kết quả bị Nam Cung Liệt nói trúng rồi, mọi người thật sự chỉ có thể ăn thịt rắn thôi. Những người này tuy rằng không thiếu tiền, bình thường cũng rất hưởng thụ nhưng lại không giống những người giàu có yếu ớt, không có người nào oán giận.
Viên Viên cũng biết được hiện tại không phải lúc giận dỗi, chỉ là cô thật sự không dám ăn, “Chờ em đói bụng em sẽ ăn !” Vì sao hết lần này tới lần khác ông trời lại đối địch với cô chứ ? Để cô thoát chết mới tốt hơn a !
Kiều Bối Nhi đưa một cái ly đến trước mặt cô, “Sữa !” Cũng may cô có thói quen bất cứ lúc nào cũng uống sữa, ly này vẫn chưa có uống. Nhưng cũng chỉ có một ly này, nếu cứ kéo dài thêm cũng không phải biện pháp.
Vốn đang khỏe mạnh, Nam Cung Liệt lại đột nhiên hôn mê bất tỉnh.
“Liệt…” Bùi Diệc trong lòng cả kinh, một phen tiếp được Nam Cung Liệt đang ngã xuống, lo lắng kêu lên, “Lam Tư !”
Lam Tư nương theo ánh lửa kiểm tra Nam Cung Liệt một hồi, có chút nghi ngờ phun ra hai chữ, “Không sao !” Thật sự chuyện gì cũng không có, không lý nào lại bị ngất.
“Không có việc gì ?” Bùi Diệc nghi hoặc lắc lắc Nam Cung Liệt, “Liệt…”
Nhưng Nam Cung Liệt một chút phản ứng cũng không có, Bùi Diệc nhíu nhíu mày. Trầm mặc một hồi, sau đó để cho anh ngồi dựa trên sofa rồi nói với Lam Tư : “Lam Tư, cậu lại đây !”
Lam Tư có chút phòng bị nhìn anh, cảm thấy có chuyện không ổn. Bùi Diệc nhíu mày nói : “Lại kiểm tra thêm một lần !
Lam Tư tin mình không có làm sai nhưng anh biết Bùi Diệc lo lắng cho Nam Cung Liệt nên đối với việc Bùi Diệc nghi ngờ y thuật của anh, anh cũng tạm không truy cứu. Lam Tư mới vừa đi đến bên cạnh Nam Cung Liệt, tính kiểm tra lại một lần thì Bùi Diệc đột nhiên ra tay đánh một quyền lên bụng của Nam Cung Liệt, sau đó vọt rất nhanh đến ghế bên kia ngồi xuống.
Nam Cung Liệt kêu lên một tiếng đau đớn tỉnh lại, xoa bụng nghiến răng nghiến lợi quát : “Bùi Diệc !”
Bùi Diệc vẻ mặt vô tội, “Liệt, lần này không phải tôi !” Không phát hiện trước mặt cậu ta chỉ có Lam Tư sao ?
Lam Tư trực tiếp trở về ngồi xuống vị trí của mình, cũng không bào chữ cho mình. Quần chúng ánh mắt sáng như tuyết, hơn nữa người bị hại không phải trong lòng cũng hiểu rõ sao ?
Nam Cung Liệt đứng lên, chậm rãi đi về phía Bùi Diệc, nắm tay nắm chặt vang lên tiếng răng rắc, hừ lạnh nói : “Quỷ mới tin !”
Kiều Bối Nhi sờ sờ cằm cười nói : “Loại phương pháp chữa bệnh này thật đúng là đơn giản mau lẹ !”
Tư Minh Dạ hôn trên mặt cô một cái, trong mắt cũng mang theo ý cười. Hai người này vẫn luôn như thế, tuy hiện tại quan hệ thay đổi nhưng đó là cách bọn họ ở chung với nhau.
Phạm Bảo Nhi hừ nói : “Tiểu Diệc thật sự là không có lương tâm a ! Cư nhiên hạ thủ !”
Lam Tư âm thanh lạnh lùng nói : “Thói quen là tốt rồi !”
Chỗ kia đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm : “Oa… Liệt, tôi không có ra tay nặng như vậy !”
Nam Cung Liệt không nói gì quát : “Ai kêu cậu không né !” Biết cậu ta hay tránh nên anh mới có thể ra tay không chút lưu tình, ai biết cậu ta một chút cũng không động.
Bùi Diệc oan ức nói : “Không phải cho cậu hết giận sao ?”
Sau khi ầm ĩ xong, Kiều Bối Nhi mới tiếng hỏi, “Nam Cung Liệt, vì sao anh lại ngất ?” Lúc nãy khí độc cũng không phải không có chuyện gì sao ? Nếu nói là thịt rắn, bọn họ cũng chưa không có chuyện gì a !
Nam Cung Liệt nhíu nhíu mày, “Không biết !” Trong nháy mắt anh đột nhiên liền hoàn toàn mất đi tri giác, cho nên đã xảy ra chuyện gì anh cũng không biết.
Không biết vì sao, Kiều Bối Nhi lúc này đột nhiên nghĩ tới Vân Huyên, trong lòng có chút cảm giác không tốt. Nhưng vẫn không nói được là chuyện gì xảy ra, chỉ mở miệng nói : “Mọi người cẩn thận một chút !”
Tư Minh Dạ hôn lên trán cô, cánh tay hơi buộc chặt, không tiếng động an ủi.
Kiều Bối Nhi quay đầu nhìn anh, lắc đầu nói : “Em không sao.” Hiện nay tình hình Ám Dạ không quá lạc quan, Vân Huyên hẳn là không đến mức sẽ xuất hiện ở chỗ này mới đúng.
Ánh lửa càng ngày càng nhỏ cho đến lúc tắt đi. Tư Minh Dạ giúp Kiều Bối Nhi điều chỉnh một vị trí thoải mái rồi nhẹ giọng nói : “Ngủ một lát đi !”
Hiện tại đã là buổi tối, bọn họ chỉ có thể chấp nhận ở trong này. Kiều Bối Nhi gật gật đầu, đưa tay ôm eo của anh, tựa vào trước ngực của anh nhắm mắt lại.
Tư Minh Dạ vuốt nhẹ tóc của cô, lẳng lặng nghe tiếng hít thở của cô. Anh nhíu mày vì nghĩ hiện tại bọn họ thật sự rất bị động, nếu đối phương thật sự muốn lấy mạng của bọn họ, quả thực rất dễ dàng.
Những người khác cũng an tĩnh lại, bọn họ không biết bước tiếp theo còn có khảo nghiệm gì đang chờ bọn họ, cho nên bây giờ quan trọng nhất là phải nghỉ ngơi cho tốt mới có tinh thần nghênh đón phiền toái tiếp theo.
“Bả vai cho tôi mượn dựa vào một chút !” Nam Cung Liệt trực tiếp kéo người bên cạnh lại gần.
Theo lý thuyết Bùi Diệc nên rất thích nhưng hiện tại trong lòng lại căng thẳng, “Liệt…… cậu làm sao vậy ?” Giọng của cậu ta ng