Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.

t chút, miệng vết thương không thể dính nước !” Nhìn vết thương trên vai anh, Kiều Bối Nhi trong mắt ý lạnh chợt lóe qua, sau đó bĩu môi oán giận nói,“Anh không nghĩ vài ngày lại đến đây sao ?”
Tư Minh Dạ buộc chặt cánh tay, nhẹ giọng nói,“Anh nhớ em…”
Kiều Bối Nhi đưa tay ôm thắt lưng của anh, đầu tựa vào vai phải của anh, rầu rĩ nói,“Em cũng rất nhớ anh !”
Tư Minh Dạ khóe miệng giơ lên, hôn lên trán cô rồi hỏi,”Thật ra thứ mà em muốn trộm là cái gì ?” Có thể làm cho cô tiêu phí nhiều tâm tư, ẩn núp ở Vũ Văn gia như vậy, chắc là vật gì đó rất khó.
Kiều Bối Nhi híp mắt nói,“Ngay cả quỷ cũng sợ cái đó !”
Tư Minh Dạ nghe vậy nhíu mày, Kiều Bối Nhi ở trên vai anh cọ cọ mới thở dài tiếp tục nói,“Từ hơn một năm trước Ám Dạ đã không yên bình rồi.”
“Ân ?” Tư Minh Dạ nhéo hai má của cô, mặc dù chưa từng thật sự chứng kiến qua năng lực của cô nhưng trực giác của anh cho rằng, có cô ở Ám Dạ thì không đến mức như vậy mới đúng.
Kiều Bối Nhi bất mãn kéo tay trên mặt xuống, oán giận nói,“Đừng nhéo, cẩn thận tạo thành mặt bánh nướng đó !”
“Ha ha…” Tư Minh Dạ nắm thật chặt cánh tay, hôn trên mặt cô một cái, cười nói,“Yên tâm, cho dù là mặt bánh nướng anh cũng sẽ không ghét bỏ em !”
Kiều Bối Nhi giơ nắm tay lên, hung tợn nói,“Anh dám ghét bỏ thử xem !”
Rõ ràng nay cô đã hoàn toàn thay đổi thành người khác nhưng bọn họ ở chung lại không có chút không được tự nhiên, một cách phù hợp tự nhiên như vậy làm cho người ta trong lòng nhịn không được dâng lên một cảm giác vui sướng.
Tư Minh Dạ cầm lấy tay cô cắn cắn, Kiều Bối Nhi cũng mặc kệ anh, chỉ nhíu mày nói,“Anh hẳn là biết Ám Dạ ngoại trừ em ra, còn có năm tên sát thủ kim bài, trong đó có một người là Vân Huyên. Lúc trước tự nguyện gia nhập huấn luyện sát thủ Ám Dạ, khi đó đầu lĩnh vẫn còn, biểu hiện của cô ta cũng không tệ lắm, đúng lúc nhận được vị trí thứ năm của sát thủ kim bài. Nhưng dã tâm của cô ta không nhỏ, ngay từ đầu đã nhắm vị trí đầu lĩnh, nhưng em ngay từ đầu đã làm đầu lĩnh hạ nhiệm đến đào tạo, cuối cùng cũng thuận lợi tiếp nhận vị trí đầu lĩnh. Vân Huyên không cam lòng, liền bắt đầu mượn sức sát thủ kim bài, năm tên sát thủ kim bài thì chỉ có hai người hoàn toàn trung thành với em.”
Tư Minh Dạ nhíu mày,“Sát thủ cũng không phải dễ mượn sức như vậy !”
Kiều Bối Nhi khẽ cười nói,“Phần lớn mọi người sợ chết !”
“Em nói Vân Huyên chính là tên sát thủ kim bài thứ năm !” Tên sát thủ kim bài thứ năm là sát thủ kim bài kém cỏi nhất, muốn uy hiếp người so với mình còn lợi hại hơn tất nhiên phải có gì đó dựa vào.
Kiều Bối Nhi thở dài nói,“Thế giới to lớn không gì không có, Vân Huykhóa cửa sao ?”






Tư Minh Dạ nói như không sao cả,“Cửa phòng đã quên khóa nhưng cửa phòng tắm đã khóa, em có thể yên tâm !”
Cô có thể yên tâm mới là lạ ! Kiều Bối Nhi trừng mắt anh một cái, thở hổn hển nhỏ giọng,“Anh dừng lại cho em !”
Tư Minh Dạ dứt khoát áp lên miệng cô, Kiều Bối Nhi chỉ có thể giương mắt nhìn. Nghe tiếng bước chân đã tới cửa nên cô không dám có hành động. Tư Minh Dạ thấy cô như thế, khóe miệng nhịn không được giơ lên, lam mâu thâm thúy nhìn cô, đáy mắt lại mang theo một tia đau khổ không dễ phát hiện.
Kiều Bối Nhi ngẩn ra, tránh tay anh ra ôm chặt lấy hắn, nhẹ giọng nói,“Xin lỗi…” Cô hẳn là vừa tỉnh lại nên trở về, không nên để cho anh chờ lâu như vậy, đợi đến tuyệt vọng.
Lúc tỉnh lại trong đầu lập tức nhớ lại tất cả nhưng Vũ Văn Lạc luôn canh chừng cô, nên cô đơn giản mà giả mất trí nhớ, sau đó sau một phen lo lắng thì quyết định theo Vũ Văn Lạc trở về. Vốn tưởng rằng ba, bốn ngày anh sẽ không có chuyện gì, cũng không nghĩ…
“Bối Nhi, em đang nói chuyện với ai ?” Ngoài cửa, Vũ Văn Lạc xác định anh nghe Bối Nhi đang nói chuyện, nhưng lại nghe không rõ cô đang nói cái gì.
Kiều Bối Nhi lại bị dọa, trong mắt có chút ảo não, cô sao lại quên ngoài cửa còn có một người chứ ?
“Bối Nhi…” Thanh âm Vũ Văn Lạc lại truyền đến, mang theo một tia lo lắng.
Tư Minh Dạ nhéo mặt của cô, khẽ cười nói,“Bé cưng, em nếu không lên tiếng chỉ sợ cậu ta sẽ xô cửa vào đó !”
Kiều Bối Nhi vẻ mặt buồn bực, trừng mắt nhìn anh một cái, tức giận nói,“Anh nói!”
Tư Minh Dạ bật cười,“Anh nói ? Em xác định muốn anh nói ? Vậy được rồi…”
Kiều Bối Nhi vội vàng đưa tay ngăn miệng anh lại, nói với ngoài cửa,“Tôi tự nói với mình !” Dù sao cô hiện tại mất trí nhớ, ngây ngốc, làm ra việc ngốc gì cũng đều rất bình thường.
Vũ Văn Lạc mặc dù có chút hoài nghi nhưng nghĩ nghĩ, lại cảm thấy ý nghĩ của mình buồn cười. Bối Nhi hiện tại chỉ sợ căn bản không biết gạt người, hơn nữa cô làm sao có thể ở trong phòng tắm giấu một người đây ? “Vậy em nhanh ra đi, mẹ nói muốn nói chuyện với em một chút !”
Vũ Văn Lạc vốn đi gặp Lục Mạn Nhã, không nghĩ Lục Mạn Nhã cư nhiên đột nhiên nói muốn trò chuyện với Kiều Bối Nhi, hơn nữa xem bộ dáng của bà dường như đang dần dần chấp nhận Kiều Bối Nhi, chuyển biến như vậy tự nhiên khiến Vũ Văn Lạc thấy rất vui !
“Nga, được !”
“Anh ở đây chờ em


XtGem Forum catalog