Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
nhiều nhất học chút thuật phòng thân mà thôi, sao có thể là đối thủ của Tư Minh Dạ ?
Nhìn Kiều Bối Nhi bị Tư Minh Dạ kéo vào trong lòng, Vũ Văn Lạc sắc mặt lại khó coi,“Bối Nhi, lại đây !”
“Không muốn !” Kiều Bối Nhi đưa tay ôm chặt Tư Minh Dạ, lã chã khóc nói,“Anh, anh ta là người xấu, anh ta bắt nạt Bối Nhi, Bối Nhi không muốn đi qua !”
Tư Minh Dạ vuốt tóc cô, dịu dàng dỗ,“Được, không cần đi !”
Nhìn Kiều Bối Nhi bộ dáng sợ hãi, Vũ Văn Lạc trong mắt đều là ảo não, cũng biết rốt cục vì sao Kiều Bối Nhi lại dính Tư Minh Dạ như vậy rồi. Anh thật đúng là không nghĩ tới luôn luôn lãnh khốc vô tình, làm việc đuổi tận giết tuyệt như Tư Minh Dạ lại đối với Bối Nhi dịu dàng như vậy, kiên nhẫn như vậy. Bối Nhi hiện tại cái gì cũng không nhớ rõ, Tư Minh Dạ đối với cô tốt, cô đương nhiên liền cho rằng anh ta người tốt, dính bên người anh ta. Nhưng anh cũng không thể không nghi ngờ Tư Minh Dạ rốt cuộc có mục đích gì, khác thường tất có chuyện !
Anh không thể lại để cho Bối Nhi cùng anh ta ở cùng nhau, như vậy rất nguy hiểm ! Vũ Văn Lạc nhìn người đang ôm chặt Tư Minh Dạ, nhíu mày, dịu dàng nói,“Bối Nhi ngoan, anh dẫn em đi ăn món điểm tâm ngọt được không ?”
Kiều Bối Nhi ôm chặt Tư Minh Dạ như cũ không buông,“Không muốn, khó ăn muốn chết !” Cô hiện tại khôi phục trí nhớ đương nhiên biết Tư Minh Dạ lúc trước lừa cô, nhưng lần đó khi anh bị thương loại cảm giác hoảng hốt như đã khắc vào trong lòng. Mặc dù biết anh sẽ không biến mất nếu cô ăn món điểm tâm ngọt , nhưng dường như cô đã sinh ra cảm giác bài xích với món điểm tâm ngọt.
Vũ Văn Lạc nhíu mày, nếu không phải những thói quen khác của cô giống Bối Nhi, còn có chiếc nhẫn quỷ dị kia, anh thật hoài nghi mình có phải nhận sai người không, Bối Nhi rõ ràng rất thích món điểm tâm ngọt.
Tư Minh Dạ cúi đầu nhìn người trong lòng một cái, cánh tay hơi sít chặt.
“Bối Nhi, em đã lớn rồi không thể vẫn dán Tư tổng, Tư tổng còn bề bộn nhiều việc, biết không ?”
Kiều Bối Nhi liếc mắt với Tư Minh Dạ, trước kia sao không phát hiện Vũ Văn Lạc như bà mẹ vậy ?
Thấy Kiều Bối Nhi vẫn không chịu buông tay, Vũ Văn Lạc chau mày, hai người dán chặt không kẽ hở, anh lại không thể trực tiếp đoạt lấy Kiều Bối Nhi, như vậy khẳng định lại dọa đến cô, hơn nữa… Vũ Văn Lạc không dấu vết giật giật cổ tay, thân thủ Tư Minh Dạ hơn anh rất nhiều, trong lòng cảm thấy có chút bực bội, sắc mặt cũng rất khó coi.
Bữa tối trên bàn cơm khá phong phú, Bùi Diệc than thở tìm vị trí ngồi xuống, trong lòng không ngừng ai thán mình số khổ. Qua một hồi lâu mới phát hiện không khí có chút không đúng, Lạc sắc mặt dường như không tốt lắm, theo ánh mắt của cậu ta nhìn lại, Bùi Diệc nhíu mày.
Kiều Bối Nhi chuyện gì cũng không quản, vùi đầu vào ăn. Tư Minh Dạ nhìn cô trong mắt mang theo một tia cưng chiều, tự nhiên mà đưa tay đem sợi tóc rơi xuống của cô vén ra sau tai, hoàn toàn xem thường sắc mặt khó coi của Vũ Văn Lạc.
Bùi Diệc không khỏi run khóe miệng, lão đại cùng chị dâu nhỏ có phải rất trắng trợn hay không ? Bọn họ xác định bọn họ muốn che giấu quan hệ sao ?
Kiều Tịch Nhan nhìn Vũ Văn Lạc nhíu mày, sau đó dịu dàng cười,“Bối Nhi cùng Tư tổng quan hệ thật tốt !” Cô ước gì Kiều Bối Nhi cùng Tư Minh Dạ tốt chút nữa mới phải, như vậy Vũ Văn Lạc khẳng định sẽ hết hy vọng với Kiều Bối Nhi, cơ hội của cô cũng lớn hơn.
Chuyện Kiều Bối Nhi về nhà Vũ Văn Kiều Tịch Nhan không nói cho bất cứ người nào ở Kiều gia biết, vì cô biết nếu Kiều Nghị biết Kiều Bối Nhi đã trở lại, nhất định sẽ không cho phép cô xen vào. Kiều Nghị chẳng qua là muốn có Vũ Văn Lạc làm chỗ dựa vững chắc thôi, tuyệt đối sẽ không cho phép cô phá hư. Ngay cả Đồng Uyển Dao cô cũng không nói, vì cô biết mẹ mình quá yêu cha, không dám bảo đảm bà sẽ không vì hạnh phúc của mình mà đứng về phía cha.
Kiều Bối Nhi ngây ngốc cười,“Ân, Bối Nhi thích anh trai nhất !”
Nhìn Vũ Văn Lạc sắc mặt lại khó coi, Kiều Tịch Nhan dịu dàng nói,“Bối Nhi, tuy rằng em cùng Tư tổng quan hệ tốt nhưng dù sao nam nữ có khác biết, không nên quá gần gũi !” Trong lòng lại hô to, càng gần gũi càng tốt, tốt nhất là lăn lên giường đi !
Kiều Bối Nhi nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu,“Nhưng Bối Nhi cùng anh trai là anh em a !”
Nghe vậy Vũ Văn Lạc sắc mặt lại dễ coi một ít, bất đắc dĩ nói,“Bối Nhi, anh em cũng không thể quá gần gũi !” Quan trọng nhất anh em này căn bản không có một chút quan hệ huyết thống, ai biết Tư Minh Dạ có ý đồ gì ?
Kiều Bối Nhi cái hiểu cái không gật đầu, Vũ Văn Lạc rốt cục nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng có một chút tiến triển.
Kiều Bối Nhi đột nhiên cương một chút, xê dịch chân, muốn thoát khỏi bàn tay to ái muội vuốt ve trên đùi nhưng không có kết quả, không dấu vết liếc Tư Minh Dạ một cái. Chỉ thấy Tư Minh Dạ cúi mi mắt, thấy không rõ thần sắc trong mắt anh nhưng khóe miệng có độ cong nhạt lại lộ ra một tia nguy hiểm, Kiều Bối Nhi đột nhiên nói,“Tôi ăn no rồi !”
Sau đó nắm lấy bàn tay to trên đùi nhéo nhéo, bất đắc dĩ bĩu môi, cô cũng không phải thật sự cùng với anh phủi sạch quan hệ.
Toàn bộ thời gian bữa tối L