Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

ý cười, nói: "Quán Quán có thấy có lỗi với Thẩm khanh không?"
Ta căng thẳng, không rõ Hoàng đế lúc này nói những lời như thế rốt cuộc là có ý gì. Ta chuẩn bị tinh thần, nói: "Ta là Thái hậu Đại Vinh, tất nhiên là phải giúp Đại Vinh, Thẩm Khinh Ngôn muốn làm phản thì là kẻ địch của Đại Vinh, Thừa Văn sao lại nói đến hai chữ \'có lỗi\' chứ?"
Hoàng đế cười nói: "Quán Quán nói rất đúng."
Ta hỏi: "Thừa Văn giờ muốn đáp lại thế nào?"
Hoàng đế sờ cằm, trầm ngâm một lát sau đó mới nói: "Đến mùng một tết, Quán Quán lấy lý do thân thể có bệnh ở lại Phúc cung. Giang sơn Đại Vinh ta sẽ giữ vững, ta cũng muốn để cho Thẩm khanh thua tâm phục khẩu phục." Hoàng đế dừng lại, lại nói: "Quán Quán không cần lo lắng. Bất luận kết quả thế nào, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng chu toàn."
Sau khi Hoàng đế rời khỏi Phúc cung, ta chợt cảm thấy cả người mệt mỏi, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ta nhớ lại thái độ Hoàng đế, nội tâm lập tức thấy lạnh lẽo. Ta ngồi một lúc lâu, sau đó mới bảo cung nữ chuẩn bị nước ấm. Tắm rửa xong xuôi, tâm tự vẫn rất nặng nề.
Ta bất chấp từng đợt gió lạnh thấu xương bên ngoài, đẩy cửa sổ ra, bầu trời đêm trăng tròn vành vạnh, xung quanh có thể nhìn thấy vài ngôi sao mờ mờ, ta nghĩ mười ba ngày sau triều đình sẽ có một phen chính loạn, trong đầu lại thấy phiền muộn.
Hôm sau, Thường Trữ đúng như đã hứa từ sáng sớm đã vào cung, trực tiếp đi thẳng đến tẩm cung Hoàng đế. Tác phong Thường Trữ ta tất nhiên là biết, dù đối phương có là Hoàng đế, Thường Trữ cũng chẳng khẩu hạ lưu tình, có lẽ tâm tình Hoàng đế hôm nay sẽ không tốt lắm cho xem.
Sau đó không lâu, ta nghe mấy cung nữ xung quanh nói, Hoàng đế với Thường Trữ hôm nay cãi nhau ầm ỹ một trận, từ trước đến nay chưa từng dữ dội như thế, kết quả là Thường Trữ tức giận đùng đùng rời khỏi Hoàng cung. Ta càng nghĩ càng cảm thấy không tốt, nên lại xuất cung đến phủ Công chúa.
Ta không cho người thông báo trước với Thường Trữ, tự mình đem theo Nhạn Nhi đi vào, còn chưa vào đến đại sảnh, không ngờ lại thấy Thường Trữ cùng Phò mã đang cãi nhau kịch liệt. Ta sợ Thường Trữ động thai, bất chấp tất cả, đẩy cửa ra.
Không ngờ ta vừa mở cửa, chưa kịp nhìn thấy gì, một bình hoa đã bay thẳng tới. Theo bản năng ta nghiêng về bên trái. Bình hoa không đập vào đầu ta, nhưng lại đập vào đầu Nhạn Nhi có võ công không tệ.
Từ trán Nhạn Nhi chảy xuống một dòng máu, ta hoảng sợ, Thường Trữ cùng Phò mã cũng ngừng cãi nhau. Ta nhanh chóng bảo hạ nhân gọi Thái y ở phủ Công chúa đến, Thái y chẩn mạch xong, xác định Nhạn Nhi không có gì đáng lo ngại trên mặt cũng không để lại sẹo, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Thường Trữ áy náy, Phò mã cũng cúi đầu không nói lời nào.
Ta thở dài, khiển trách Phò mã vài câu rồi thôi. Chuyện gia đình Thường Trữ chung quy ta không nên xen vào. Sau đó, Thường Trữ kể lại biểu hiện của Hoàng đế hôm nay, ta trong lòng ưu tư, thật không ngờ Hoàng đế cố chấp đến mức này.
Thường Trữ còn nói: "Quán Quán, mấy ngày nữa ta lại đến khuyên giải Thừa Văn. Thật ra, bỏ qua vấn đề thân phận và chênh lệch tuổi tác, ngươi mà làm Hoàng hậu, ta cũng vui vẻ tác thành."
Lòng ta chợt lạnh, không biết sáng nay Hoàng đế rốt cuộc đã nói gì với Thường Trữ, mà làm cho Thường Trữ thay đổi nhanh thế này. Nhưng mà cẩn thận ngẫm lại cũng thấy đúng, Thường Trữ chung quy là Hoàng tỷ ruột thịt của Hoàng đế, chung quy là thân thiết với hắn hơn với ta, nàng muốn đứng về phía Hoàng đế cũng không có gì là đáng trách.
Ta nói: "Thân phận cùng tuổi tác, hai vấn đề này dù thế nào ta cũng không thể vượt qua. Thường Trữ, ngươi đang có thai thôi đừng tiến cung nữa, cãi nhau nhiều không tốt cho việc dưỡng thai. Chuyện này, ta sẽ giải quyết." Dừng lại một chút, ta còn nói: "Nhạn Nhi bị thương không tiện hồi cung với ta, nàng ấy giờ ở lại chỗ ngươi dưỡng thương, đợi khoẻ rồi ngươi đưa nàng về."
Thường Trữ gật đầu, nói: "Ừ, ta sẽ không bạc đãi nàng ấy đâu."
Trước khi hồi cung, ta tới gặp Nhạn Nhi, Nhạn Nhi thể chất tốt, không giống ta gió lạnh thổi đến cũng chóng mặt, nàng nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy ta vào thì lập tức mở mắt.
Ta đi tới, nói với nàng: "Dưỡng thương thật tốt."
Nàng nhẹ gật đầu.
Ta lại nói: "Chuyện mười hai ngày sau, ngươi không cần lo lắng. Chỉ cần ta còn sống, thì ngươi còn sống, không ai tổn thương ngươi hết."
Nhạn Nhi lại nhẹ gật đầu.
Ta nhìn nàng, trong lòng bắt đầu thấy hối hận. Mọi chuyện ta làm đều không giấu Nhạn Nhi, Nhạn Nhi thân thủ tốt, về sau có lẽ sẽ hữu dụng. Mà lại nhận ân của ta, nên ta tin nàng ấy. Rất nhiều chuyện ta đều giao cho Nhạn Nhi làm.
Ta nói: "Chuyện ta phân phó, ngươi còn nhớ rõ không?" Vừa rồi bị bình hoa kia đập vào đầu, không biết đầu óc có bị ảnh hưởng không.
Nhạn Nhi gật đầu.
Ta cũng gật đầu, "Nhớ rõ thì tốt rồi, ở đây dưỡng thương thật tốt, nhu cần gì thì cứ nói với Thường Trữ."
Ta chuẩn bị rời đi, lúc này Nhạn Nhi lại ngồi dậy, nàng đưa tay kéo ống tay áo ta, nàng thấp giọng nói: "Thái hậu, chừng nào người tới gặp tướng quân đầu gỗ?"
Ta sững sờ, cúi đầu nhìn Nhạn Nh


Insane