Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
i, vẻ mặt nàng buồn bã. Trong lòng ta hoảng sợ, chẳng lẽ Nhạn Nhi thích Ninh Hằng?
Lúc này, nàng ấy lại mở miệng: "Nô tỳ gặp đầu gỗ tướng quân mấy lần trong cung, mỗi lần gặp nô tỳ đầu gỗ tướng quân đều hỏi tình hình Thái hậu gần đây, lại còn dặn dò nô tỳ không được nói với Thái hậu. Lần trước đầu gỗ tướng quân bước từ hồ Hàm Quang lên, biết được ta quay lại tìm Bạch ngọc truỵ của Thái hậu làm rơi, thì bất chấp cả người ướt đẫm, lại cùng nô tỳ tìm khắp xung quanh hồ Hàm Quang. Cuối cùng có cung nữ nhìn thấy Bạch ngọc truỵ đang trôi trên hồ Hàm Quang, đầu gỗ tướng quân lại không chút do dự nhảy xuống hồ, lúc người đi lên, nắm chặt Bạch ngọc truỵ của Thái hậu trong tay, lúc nô tỳ cầm lấy, Bạch ngọc truỵ rất ấm. Lúc ấy trời rất lạnh, mặc dù đầu gỗ tướng quân thể chất tốt, nhưng mà ở dưới hồ bơi đi bơi lại lâu như vậy, dù thân thể có bằng sắt thì cũng sẽ bệnh."
Mắt Nhạn Nhi đỏ lên, nàng nói tiếp: "Nhưng mà đầu gỗ tướng quân mang bệnh mà vẫn vào triều, Bệ hạ đồng ý để hắn ở nhà nghỉ ngơi mà hắn vẫn muốn đến, người khác không biết nguyên nhân. Nhưng mà nô tỳ biết! Đầu gỗ tướng quân hy vọng vào cung rồi có thể liếc nhìn người, chỉ cần nhìn một cái nhìn từ xa cũng được." Nàng lắc lắc tay ta, "Thái hậu, dù sao người cũng xuất cung rồi, phủ Tướng quân cách phủ Công chúa chỉ mấy ngã rẽ, người đi thăm hắn đi."
Ta thật sự không biết Bạch ngọc truỵ là nhờ Ninh Hằng nhảy xuống hồ nhặt về, nói không cảm động là giả, nhưng Hoàng đế cố chấp vẫn còn đó. Nhạn Nhi chỉ biết một, mà không biết hai. Nếu ta thật sự đi gặp Ninh Hằng, Hoàng đế không biết sẽ làm ra những chuyện gì. Huống hồ theo sự trung thành của Ninh Hằng, chắc chắn hắn sẽ cự tuyệt không gặp ngay từ ngoài cửa.
Nhưng nhìn Nhạn Nhi hai mắt đỏ hồng, ta không đành lòng, nhẹ gật đầu.
Rời khỏi phủ Công chúa, ta lên xe ngựa, thái giám đánh xe hỏi ta về cung hay không, Bạch ngọc truỵ trên vành tai hơi lành lạnh, ta thở dài, nói: "Hồi cung đi."
Mười hai ngày, nói dài cũng không dài mà nói ngắn thì cũng chẳng ngắn, Hoàng đế ngày nào cũng đúng giờ đến Phúc cung thỉnh an ta, lời nói càng lúc càng thể hiện rõ ràng tình ý, ta đành phải giả ngốc nghe không hiểu. Mười hai ngày này, ta thỉnh thoảng cũng nhớ tới Ninh Hằng, cũng từng có ý định đi dạo gần Nghị sự điện, nhưng cuối cùng vẫn không làm. Chuyện tình cảm này, cũng như lời lúc trước đã từ bỏ thì từ bỏ triệt để đi.
Lần sau ta nhìn thấy Ninh Hằng là trong đêm giao thừa.
Cứ theo tập tục, đêm giao thừa phải khu na(rước thần trừ tà), mấy trăm người thậm chí là ngàn nhân do Nhạc Lại (một chức vụ không có phẩm cấp thời phong kiến) dẫn đầu, tay cầm phất trần lông đuôi trâu, mọi người trong cung chạy tới chạy lui, dùng cái đó để trừ tà trừ quỷ, nghênh đón năm mới.
Hoàng đế cùng ta bước lên khán đài, lúc triều thần hành lễ, ta nhìn về phía Ninh Hằng, Ninh Hằng cúi đầu, ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn. Hoàng đế nói miễn lễ, triều thần đứng dậy, ánh mắt Thẩm Khinh Ngôn dừng trên người ta, hắn cười nhẹ.
Ta nghĩ ngày mai là ngày mưu phản, Thẩm Khinh Ngôn có lẽ sẽ đầu lìa khỏi cổ, trên mặt rốt cuộc cười không nổi. Ta thu lại ánh mắt, cùng Hoàng đế ngồi xuống chỗ cao nhất trên khán đài, bên dưới lễ trừ tà đã bắt đầu, vô cùng náo nhiệt.
Ta đáp "Được", rồi nhìn quanh khắp bốn phía, vừa hay phía trước có một mai viên (khu đất rộng trồng mai), ta cùng Ninh Hằng bước tới. Đây là lần đầu tiên ta tới mai viên vào ban đêm, mai viên trồng trăm ngàn cây mai, nếu ban ngày tới mai viên, thì sẽ được thưởng thức cảnh đẹp. Hôm nay ban đêm tới mai viên, ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, trên cành cây hoa mai tranh nhau đua nở, nhẹ nhàng lay động, so với ban ngày lại có một phong vị khác biệt.
Ta và Ninh Hằng dừng bước dưới cành mai có treo đèn lồng, ta mở miệng nói: "Chỗ này yên tĩnh rồi, Ninh khanh có chuyện gì quan trọng?"
Ta nhìn thẳng Ninh Hằng, mà Ninh Hằng vẫn không nhìn ta, ánh mắt của hắn không biết đặt ở chỗ nào, chỉ nghe hắn nhỏ giọng nói: "Vài ngày trước, vi thần theo ý chỉ của Bệ hạ âm thầm tra xét Thẩm gia, không ngờ lại tra ra Thẩm tướng cấu kết với loạn đảng, có ý định mưu phản."
Ninh Hằng dừng lại một lúc, ta nhìn thấy tay hắn đã nắm chặt thành nắm đấm, lại nói: "Vi thần còn tra ra việc này có liên quan đến... Thái hậu."
Ta sững sờ, lập tức hiểu ra. Xem ra Ninh Hằng tới tra xét Thẩm gia, sau đó tra ra chuyện Thẩm Khinh Ngôn muốn làm phản, thuận tiện tra ra ta là đồng mưu, nhưng mà không biết rằng ta và Hoàng đế đã có chung nhận thức.
Ta chợt có ý muốn đùa hắn, run run hỏi: "Liên quan gì đến ai gia?"
Cuối cùng Ninh Hằng cũng ngẩng đầu lên nhìn ta, hắn nói: "Vi thần tra được Thái hậu cũng ở trong số đó."
Ta cười khổ sở, "Ninh khanh nói nhảm gì thế."
Ninh Hằng bình tĩnh nói: "Thẩm tướng nhất định sẽ không mưu phản thành công, nếu chuyện Thái hậu có liên quan bị Bệ hạ biết được..."
Nghe tới đây, ta ngắt lời Ninh Hằng, ta thấy kinh ngạc nói: "Ngươi không nói với Bệ hạ?"
Ninh Hằng nhìn ta, đầu hơi hạ xuống. Hắn nói: "