Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

ng thẳng, nhất thời cũng không biết nói gì với hắn. Cũng chẳng biết từ lúc nào, mà ta và Thẩm Khinh Ngôn đã không còn lời nào để nói với nhau nữa.
Trong lòng ta thở dài, mở miệng nói: “Tiểu thư Hồng gia đã tìm được rồi sao?”
Thẩm Khinh Ngôn vẻ mặt biến đổi, hắn nói: “Mấy hôm trước đã tìm về rồi.”
Ta sững sờ: “Hả?” Mấy ngày này ta gần như quên mất chuyện này của Thẩm Khinh Ngôn, Hoàng đế và Ninh Hằng hai người này cũng đủ làm ta phiền não đến nỗi muốn nhảy xuống hồ Hàm Quang rồi. Ta lại nói: “ Sao hai người vẫn chưa thành thân? Theo lý mà nói, Bệ hạ nên để hai người thành thân rồi chứ.”
“Vị tiểu thư Hồng gia đó không đồng ý, vả lại….” Sắc mặt hắn không tốt nói: “Lúc tìm thấy tiểu thư Hồng gia đó, nàng ấy đã có hỉ mạch. Hôm qua Hồng Thái uý đã chủ động tìm Bệ hạ bỏ hôn sự này.” Dừng lại một lúc, sắc mặt Thẩm Khinh Ngôn đã dịu dàng lại, hắn khẽ nói: “Quán Quán, ta với Bình Trữ Thân Vương đã thương lượng qua rồi, ngày bức Hoàng đế thoái vị quyết định là mùng một tết.”
Ta kinh ngạc, “Nhanh như vậy sao?”
Thẩm Khinh Ngôn gật đầu, “Hôm đó, ba vị thân vương đều dẫn binh đến đây, vả lại phòng thủ trong cung tương đối lơi lỏng, ta cũng có thể điều động binh quyền…” Có lẽ là trông thấy sắc mặt ta trắng bệch, Thẩm Khinh Ngôn bỗng dừng lại, hắn cúi người, cầm lấy tay ta, “Quán Quán, không phải lo lắng, ta đã nghĩ kỹ đường lui rồi. Nếu thành công, nàng sẽ là thê tử của ta, còn nếu như thất bại, nàng vẫn là Thái hậu tôn quý không gì sánh bằng của Đại Vinh. Nàng chỉ cần khăng khăng nói không biết gì về việc mưu phản của chúng ta, Hoàng đế cũng sẽ không làm khó nàng, huống hồ Thường Trữ công chúa nhất định sẽ che chở nàng. Cho nên, nàng không cần phải lo lắng gì cả.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Thẩm Khinh Ngôn lại nói: “Nếu thành công, nàng sẽ hạ một thánh chỉ.”
“Thánh chỉ gì?”.
Hắn nói: “Tuyên cáo với bách tính thiên hạ là đương kim Thánh thượng không phải là huyết mạch chân chính của hoàng gia.”
“Nhưng mà… đến giờ ta vẫn không biết chứng cứ ở đâu.”
Thẩm Khinh Ngôn nắm chặt tay ta, khẽ cười nói: “Có chứng cứ đúng là tốt hơn, nhưng không có cũng chẳng sao. Mọi thứ đều có thể bịa đặt, Quán Quán không cần lo nghĩ, ta đã nghĩ xong rồi. Đến lúc đó, nàng cứ làm theo là được.”
Ta cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Vẫn là Cảnh Chi nghĩ chu đáo.”
Thẩm Khinh Ngôn đứng dậy, hắn xoa đầu ta, dịu dàng nói: “Quán Quán, chỉ còn mười ba ngày. Qua mười ba ngày, nàng sẽ là thê tử của ta.”
Ta khẽ nhếch môi miễn cưỡng thành nụ cười
Hóa ra….cách ngày mưu phản, chỉ còn mười ba ngày.
Mười ba ngày.






Sau khi hồi cung, đã là giờ Mẹo bốn khắc. Ta bước xuống xe kéo, gió lạnh thổi tới, ta xoa xoa lò sưởi cầm tay, bước nhanh về Phúc cung. Đi vào trong, Nhạn Nhi chạy ra đón, đưa cho ta lò sưởi tay mới.
Ta cầm lấy lò sưởi tay, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay bệ hạ có đến hay không?"
Nhạn Nhi cũng nhỏ giọng trả lời ta: "Không đến, nhưng mấy thái giám bên cạnh Bệ hạ có đến mấy lần. Nô tỳ nghĩ giờ Thái hậu hồi cung, Bệ hạ chắc cũng biết rồi."
Quả nhiên, ta ngồi còn chưa ấm chỗ, Tào Võ đứng bên ngoài đã hô lên "Thánh thượng tới", ta than thở trong lòng, đúng là chỉ trốn được nhất thời không trốn được cả đời.
Ta đặt chén trà xuống, nở một nụ cười.
"Ừ?"
Ta nói: "Tiên đế lúc bằng tuổi ngươi, đã có bốn thị thiếp rồi. Thừa Văn hiện giờ thân là vua một nước, cũng nên vì Đại Vinh mà suy nghĩ. Nhiều lần đi qua Nghị sự điện có gặp không ít triều thần, bọn họ đều nói với ta nên vì Thừa Văn mà tìm một Hoàng hậu thích hợp cho Đại Vinh. Ta lúc trước đã nhìn bức vẽ quý nữ thế gia, chọn ra vài người ta thấy cũng không tệ. Lát nữa ta sẽ bảo Như Ca đưa đến tẩm cung ngươi, ngươi xem rồi quyết định." Ta ngừng nói, cười dịu dàng rồi nói tiếp: "Trong cung vắng lặng đã lâu rồi, cũng nên náo nhiệt đi thôi, chẳng biết đến lúc nào ta mới được ẵm Hoàng tôn. Hôm nay lúc ta đến phủ Công chúa, Thường Trữ cũng nói với ta, mong sớm được thấy Hoàng chất(cháu)."
Ta nói lời này coi như là cự tuyệt khá rõ ràng, ta và Hoàng đế thân phận khác biệt, mà Hoàng đế còn kém ta bốn tuổi, ta kể cả có phải ở chung với Tào Võ cũng tuyệt đối không có khả năng sẽ ở chung với Hoàng đế.
Sắc mặt Hoàng đế đúng như ta dự đoán lập tức trầm xuống, nhưng mà dù sao hắn cũng là Hoàng đế, mà Hoàng đế tính tình cố chấp lúc trước ta cũng đã lĩnh giáo, hắn lập tức lại cười tủm tỉm hỏi ta: "Là thần tử nào nói huyên thuyên với Quán Quán vậy? Lâm Ngự Tử? Trương thượng thư?"
Xem ra Hoàng đế quả nhiên coi lời ta nói như gió thoảng, ta yên lặng xoa xoa lò sưởi trong tay, rũ mắt nhẹ nói một câu: "Ta không nhớ."
Hoàng đế chuyển đề tài, nói: "Hôm nay nàng đến Tô phủ?"
Ta khẽ giật mình, xiết chặt lò sưởi tay, gật đầu. Hoàng đế lại không nói gì, qua một lúc, ta nhìn hắn, phát hiện hắn đang nhìn ta, trong lòng ta biết chuyện gặp mặt Thẩm Khinh Ngôn đúng là không giấu được Hoàng đế, đành mở miệng báo cáo lại chi tiết những gì Thẩm Khinh Ngôn nói hôm nay cho Hoàng đế.
Nói xong, Hoàng đế trong mắt có