Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
Thái hậu đến giờ vẫn chưa làm chuyện gì sai trái. Chỉ cần Thái hậu đáp ứng rút lui ngay lúc này, vi thần có thể cam đoan không ai nghi ngờ Thái hậu. Nếu có loạn thần tặc tử khai ra Thái hậu, Thái hậu chỉ cần khăng khăng không biết việc này."
Như vậy xem ra, Hoàng đế cũng không quá tin tưởng Ninh Hằng như ta nghĩ. Dù sao Ninh Hằng chấp nhận giấu diếm cho ta trước mặt Hoàng đế, đúng là vượt quá dự liệu của ta.
Ta nhỏ giọng nói: "Ninh Hằng, nếu ta thật sự phản Bệ hạ, ngươi sẽ đích thân giết ta?"
Ninh Hằng không trả lời.
Một cánh hoa trên cây chẳng biết từ lúc nào đã rơi xuống trên tóc Ninh Hằng, ta nhìn thấy, kiễng chân gạt cánh hoa xuống đất. Sau đó ta đứng lại chỗ cũ, Ninh Hằng vẻ mặt phức tạp nhìn ta, ta im lặng nhìn hắn.
Qua một lúc lâu, Ninh Hằng dời ánh mắt đi. Hắn nói: "Bệ hạ thích nàng như vậy, sẽ không để nàng chết."
Ta cười. Ta sống trên đời đã hai mươi năm, chỉ thích hai người, nhưng chung quy đều không phải phu quân của ta. Thẩm Khinh Ngôn dã tâm quá lớn, Ninh Hằng dã tâm quá nhỏ, một người muốn cả thiên hạ, một người lại có thể chết vì Hoàng đế.
Ta nói: "Ninh Hằng, thật ra ngươi nên đổi tên là Ninh đầu gỗ."
Ninh Hằng giật mình ngây người.
Ta ngáp một cái, nói: "Không còn sớm nữa, ai gia mệt rồi. Lời Ninh khanh nói, ai gia sẽ nhớ trong lòng." Nói xong, ta không nhìn Ninh Hằng mà rời khỏi mai viên.
Chẳng biết vì sao, nói chuyện với Ninh Hằng một lúc, mà đêm đó ta ngủ rất ngon. Hôm sau là mùng một tết, cũng là ngày Thẩm Khinh Ngôn mưu phản. Gà còn chưa gáy, ta đã tỉnh lại. Ta gọi Như Ca cùng Như Họa vào trang điểm thay y phục cho ta, mặc một bộ y phục lộng lẫy, cài trâm ngọc Hoàng đế tặng lên tóc. Rồi sau đó bảo Như Họa đi ra ngoài gọi hết cung nữ thái giám trong Phúc cung đến, phát phong bao đỏ cho từng người.
Ta lại lấy ra khá nhiều trân bảo, bảo Như Ca Như Họa Như Thi Như Vũ đem đến phủ công chúa, sau đó y theo lệ cũ trong cung những cung nữ thái giám còn lại có thể về nghỉ ngơi. Chỉ trong nháy mắt, Phúc cung lập tức vắng vẻ hẳn lên.
Ta trở về tẩm cung, vừa vén màn lên, đã nhìn thấy Nhạn Nhi. Vết thương trên mặt Nhạn Nhi đã khỏi phần lớn rồi, nàng nhìn thấy ta, vẻ mặt khẩn trương goi một tiếng "Thái hậu".
Ta gật đầu, hỏi: "Mọi chuyện đều làm tốt rồi chứ?"
"Vâng." Nhạn Nhi lại nói: "Hai cỗ thi thể này, nô tỳ tìm thấy ở bãi tha ma, vừa mới chết đi ngày hôm qua, thân hình khá giống nô tỳ và Thái hậu, Thái hậu có cần xem qua không?"
Ta nhìn bao tải to sau lưng Nhạn Nhi, lắc đầu.
"Ta tin ngươi."
Vừa sang năm mới, lại xem mấy thi thể lạnh như băng có thể sẽ nhiễm uế khí. Thật ra có xem cũng chẳng sao, dù sao việc lát nữa ta chuẩn bị làm cũng đầy uế khí. Ta nói cho Hoàng đế, Thẩm Khinh Ngôn sẽ đem quân tấn công từ cửa phía Đông và phía Tây. Thật ra lúc đó Thẩm Khinh Ngôn nói cho ta biết là hắn sẽ tấn công vào cửa phía Tây và phía Nam. Chắc chắn Hoàng đế sẽ đem quân trấn giữ chặt hai cửa cung kia, binh lính ở cửa cung phía Nam sẽ yếu hơn một chút.
Ta tin thực lực của Thẩm Khinh Ngôn, cũng tin thực lực Hoàng đế. Thẩm Khinh Ngôn nhất định có thể tiến vào từ cửa cung phía Nam, trong cung chắc chắn sẽ có một trận rối loạn. Nhưng mặc kệ kết quả thế nào, đều không can hệ đến ta. Cái ta cần chính là trận rối loạn trong cung kia.
Ta cần trận rối loạn che giấu cho ta, để ta thuận lợi chạy ra khỏi Hoàng cung.
Những năm gần đây, ta thật sự mệt mỏi. Thẩm Khinh Ngôn muốn lợi dụng ta, Hoàng đế cũng muốn lợi dụng ta, sống trong cung ngươi lừa ta gạt, tranh đấu gay gắt trong triều, rõ ràng tất cả đều chẳng can hệ đến ta, nhưng lại cố tình liên quan, ta không muốn tiếp tục cuộc sống như thế nữa.
Ta chờ lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay.
Ta nhanh chóng cởi hết y phục cùng trang sức trên người, để Nhạn Nhi mặc vào thi thể có thân hình giống ta. Đợi Nhạn Nhi chuẩn bị xong toàn bộ, ta đã thay xong y phục của cung nữ.
Ta tính toán thời gian, chuyện mưu phản cũng sắp bắt đầu, lập tức tự mình cầm nến đốt lửa bốn phía trong tẩm cung, màn rèm bắt đầu bị đốt, ta vội vàng cầm lấy bao quần đã chuẩn bị từ trước cùng Nhạn Nhi chạy khỏi.
Ra khỏi Phúc cung không lâu, đúng như ta dự liệu, cửa cung phía Nam đã bị Thẩm Khinh Ngôn công phá, không ít binh mã tràn vào, cung nữ thái giám hoảng sợ chạy trốn tứ phía. Ta và Nhạn Nhi vội vàng chạy tới lãnh cung.
Trong lãnh cung có một mật đạo thông ra khỏi cung, bí mật này chỉ có ta cùng Hoàng đế và Thường Trữ biết, dù sao hiện tại người biết được thêm cả Nhạn Nhi. Ta tin Nhạn Nhi, cũng cần Nhạn Nhi, rời khỏi cung ta cái gì cũng không biết, ta cần một người có thân thủ tốt bảo vệ mình, ta cứu Nhạn Nhi một mạng, Nhạn Nhi tất nhiên sẽ báo đáp ân tình này.
Tất cả mọi việc đều thuận lợi, ta cùng Nhạn Nhi thành công đi vào mật đạo, ta lập tức lấy ra hai bộ y phục ngoài cung, ta vừa thay vừa nói: "Đợi sau khi chúng ta ra khỏi mật đạo, chúng ta tạm thời ở lại kinh thành. Chờ một thời gian cho lắng xuống, chúng ta mới rời khỏi kinh thành."
Nhạn Nhi "Dạ" một tiếng.
Ta nhìn nàng, chẳng biết có phải ảo giác hay