Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.

không, ta lại cảm thấy lúc này Nhạn Nhi hơi mất hồn mất vía, sau khi thắt long dây lưng chỉnh đốn lại trang phục, ta nói: "Nhạn Nhi, ngươi đang lo lắng gì sao?"
Nhạn Nhi lắc đầu.
Ta nhớ lại trước đây nàng ấy có nói muốn tìm huynh trưởng thất lạc ở trong cung, ta lại nói: "Những nam nhân trong nội cung người đều đã nhìn qua, cũng không tìm được huynh trưởng. Ta nghĩ huynh trưởng của ngươi phỏng chừng đã xuất cung, tuyệt đối không ở trong cung."
Nhạn Nhi gật đầu, cũng "Dạ" một tiếng.
Thấy tinh thần Nhạn Nhi đã tốt hơn ta hơi yên tâm. Ta kéo tay Nhạn Nhi, bắt đầu đi trong mật đạo nhỏ hẹp hướng ra ngoài. Đi ước chừng nửa canh giờ, ta mới thấy được lỗi ra.
Trên mặt ta tràn đầy vui vẻ, xoay người nói với Nhạn Nhi: "Nhạn Nhi, chúng ta sắp ra ngoài rồi."
Không ngờ lúc này vẻ mặt Nhạn Nhi phức tạp nhìn ta, trong lòng ta thoáng có dự cảm không tốt. Nhạn Nhi rút tay khỏi tay ta, nàng cúi đầu, nói: "Thái hậu, nô tỳ thật xin lỗi người. Nô tỳ đã nói việc này với Ninh đại tướng quân."
Ta như bị sét đánh, cả người run run, ta dựa lên tảng đã phía sau để đứng thẳng người, ta nhìn thẳng Nhạn Nhi, "Chuyện xảy ra lúc nào?"
Nhạn Nhi ấp úng nói: "Sáng nay."
Ta hít sâu một hơi, hỏi: "Vì sao?"
Nhạn Nhi đáp: "Nếu Thái hậu thành công thoát khỏi kinh thành, Ninh đại tướng quân cả đời này sẽ không gặp lại Thái hậu. Nô tỳ... nô tỳ không muốn nhìn thấy Ninh đại tướng quân thương tâm."
Nghiệp chướng!
Ta ngàn tính vạn tính duy chỉ tính sai mỗi chữ "tình", ta dù nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra Nhạn Nhi có tình ý sâu nặng với Ninh Hằng như vậy!
Ta nói: "Nhạn Nhi, ngươi có biết là nếu hai người chúng ta bị Bệ hạ bắt trở về, sẽ là tội chết."
Nhạn Nhi lại nói: "Bệ hạ thích người, nhất định sẽ không giết người."
Ta nghe xong đến gân xanh cũng nổi lên, lời này là lần thứ hai ta nghe thấy, dựa vào cái gì bọn họ cho rằng Hoàng đế thích ta, thì sẽ không giết ta? Hoàng đế thích, đối ta mà nói chỉ là một gánh nặng.
Ta không thể tiếp tục dông dài với Nhạn Nhi ở chỗ này nữa, trước khi Ninh Hằng tới bắt ta phải tiết kiệm thời gian rời khỏi mật đạo này, đồng thời sau khi rời khỏi mật đạo, phải rời khỏi Nhạn Nhi.
Nhạn Nhi quá mức cố chấp với Ninh Hằng, ta không thể tin nàng ta nữa.
Ta đổi lại vẻ mặt tươi cười, nói: "Chúng ta đi ra ngoài đã rồi nói tiếp."






Cánh cửa đá ở ngay trước mắt, nhưng lúc đẩy ra trong lòng ta thấp thỏm lo lắng, sợ rằng cửa vừa mở ra thì nhìn thấy Ninh Hằng đứng ngay trước mắt, sau đó ra tay bắt lại, xách ta trở lại giường rồng của Hoàng đế.
Dù sao cũng may, đẩy cửa đá ra, chỉ nghe thấy tiếng gió rít thổi vào sơn động, mà một bóng người cũng không có. Ta vội vàng ấn cơ quan đóng cửa đá lại, vội vàng đi ra khỏi sơn động. Bên ngoài sơn động một màu trắng xoá, tuyết phủ đầy lên những chạc cây, gió lạnh thổi qua, từng bông tuyết rụng lả tả xuống đất, không ít bông tuyết bay cả lên tóc ta, mang theo cái lạnh của mùa đông.
Toàn thân ta lạnh run, nhưng trong lòng lại mừng rỡ như điên.
Không có Ninh Hằng, không có Hoàng đế, một bóng người cũng không có!
Ta kìm nén sự mừng rỡ trong lòng, nói với Nhạn Nhi: "Hiện giờ đang giữa mùa đông, trên mặt tuyết sẽ lưu lại giấu chân, lúc này chúng ta nên tách ra, ngươi đi dọc theo bờ sông, ta đi vào rừng cây, cuối cùng cứ theo kế hoạch gặp nhau ở hẻm nhỏ phía nam thành."
Ninh Hằng nhìn ta, không nói lời nào.
Ta bước từng bước tiến về phía trước, khẽ nói: "Đầu gỗ, ngươi cứ coi như chưa tìm thấy ta, có được không?"
Ninh Hằng thấp giọng nói: "Nếu nàng đi rồi, Bệ hạ cả đời này sẽ không còn gặp lại nàng nữa. Kẻ làm bề tôi, vi thần không muốn nhìn thấy Bệ hạ thương tâm đau khổ."
Nghe xong, trong lòng ta đã nổi lên lửa giận. Ta nói: "Vi thần! Vi thần! Ninh Hằng, trong đầu ngươi ngoại trừ Hoàng đế còn có gì nữa? Ngươi rõ ràng thích ta, mà vì Hoàng đế, ngay cả ta ngươi cũng có thể dâng lên bằng hai tay. Ngươi thế này gọi là ngu trung! Ngu trung! Có hiểu hay không! Sau này ai giả cho ngươi, đúng là hỏng cả đời!"
Ninh Hằng bình tĩnh nói: "Ta sẽ không thành thân, sẽ không có ai bị hỏng cả đời hết."
Đầu gỗ này đúng là hết thuốc chữa rồi!
Ta hỏi: "Ngươi không chịu thả ta đi?"
Ninh Hằng không nói lời nào.
Ta buông mắt xuống, nói: "Được, ta quay về với ngươi. Nhưng ta có một điều kiện."
Ninh Hằng hỏi: "Điều kiện gì?"
Ta nâng mắt, bước đến gần Ninh Hằng, hai tay dùng sức đẩy hắn lùi về phía sau dựa lên thân cây. Ninh Hằng giật mình ngây người nhìn ta, ta khẽ nhếch miệng cười, kiễng chân đến gần tai hắn, dịu dàng nói: "Ngươi để ta thân mật một lát, ta sẽ theo ngươi quay về."
Dứt lời, không thèm đợi Ninh Hằng cự tuyệt, ta đã hôn lên môi Ninh Hằng, xung quanh gió lạnh gào thét, tuyết bay đầy trời, lồng ngực Ninh Hằng lại nóng rực như lửa, đôi môi của hắn vẫn mềm mại như trước. Không biết từ lúc nào, Ninh Hằng từ bị động đã chuyển thành chủ động, vội vã đẩy lưỡi tiến vào, chuyển động tách môi ta ra. Hắn ngậm lấy đầu lưỡi ta, nhẹ nhàng mút lấy. Ta mở mắt, nh