Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

đã làm chuyện gì để nàng phải thương tâm sao?"
Ta giật mình ngẩn người, nói: "Không có."
Ninh Hằng nói: "Nếu không có, vì sao nàng không muốn thừa nhận nàng là nương tử chưa xuất giá của ta?"
Ta thật sự bất đắc dĩ, vấn đề nói tới nói lui cuối cùng vòng một vòng trở về chỗ cũ. Ta thật hiểu vì sao Ninh Hằng chỉ nghe lời một phía từ Nhạn Nhi rồi nhận định ta là nương tử chưa xuất giá của hắn. Ta đành phải nói thẳng ra, "Ninh Hằng, ta nói lại lần cuối cùng, ta không phải nương tử chưa xuất giá của ngươi. Ngươi không được nói ta là nương tử chưa xuất giá của ngươi nữa, nếu ngươi còn nói, ta sẽ tức giận thật sự."
Ninh Hằng trầm mặc không nói lời nào.
Nhạn Nhi cầm rượu thuốc trở về, lúc này Nhạn Nhi lại thể hiện khí chất của mình lần nữa, nàng đưa rượu thuốc cho Ninh Hằng, nói khẽ: "Ninh đại ca, người bôi rượu thuốc cho tỷ tỷ đi."
Ta nói: "Không cần, ta tự mình làm được rồi."
Nhạn Nhi nói: "Không được, tỷ sao biết được cần bôi bao nhiêu? Vẫn nên để Ninh đại ca làm thì hơn. Ninh đại ca, người bôi rượu thuốc cho tỷ tỷ, muội ra ngoài chuẩn bị đồ ăn."
Ninh Hằng không nói lời nào ngồi xổm xuống, ta vừa định co chân lại, Ninh Hằng đã cầm lấy chân ta, ta vội vàng nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
Ninh Hằng không thèm để ý, trực tiếp tháo giày ra, đổ rượu thuốc rồi bắt đầu xoa bóp, ta đau đến thở không ra hơi. Ninh Hằng dừng lại, ngẩng đầu nói với ta: "Nhịn đau một chút, thế này mới nhanh khỏi."
Ta nhìn chân mình bị Ninh Hằng nắm trong lòng bàn tay, hắn xoa nắn nhè nhẹ chậm rãi mà có lực, mặt ta thoáng hồng lên, nhất thời quên luôn cả đau đớn. Cứ như thế cho đến khi Ninh Hằng lại ngẩng đầu lên, hỏi: "Quán Quán, đỡ hơn chút nào không?" Ta mới giật mình phát hiện ta lại thản nhiên tiếp nhận Ninh Hằng đối xử tốt với mình, ta co chân lại, nghiêng đầu sang một bên nhìn sàn nhà: "Đỡ nhiều rồi."
Ninh Hằng "Ừ" một tiếng, hắn đứng lên, lại nói: "Buổi tối trước khi đi ngủ, ta sẽ bôi lại một lượt nữa cho nàng. Qua mấy ngày sẽ không còn đau nữa." Dứt lời, Ninh Hằng không cho ta cơ hội để cự tuyệt, xoay người đi ra ngoài.
Buổi tối Ninh Hằng quả thật lại cầm rượu thuốc đến xoa bóp chân, thái độ khá cứng rắn, làm ta không sao hiểu nổi. Bỏ qua chuyện Hoàng đế kia, thì Ninh Hằng từ trước đến giờ đều ngàn theo trăm thuận (lúc nào cũng thuận theo), nhưng hiện giờ Hoàng đế hắn đã quên, hắn cũng có tình ý với ta, nhưng tại sao lại khác trước như vậy. Chẳng lẽ đây mới chính là tính tình của Ninh Hằng?
Ta cúi đầu quan sát Ninh Hằng thật lâu, vẻ mặt hắn lúc này cực kỳ chăm chú, bàn chân ta để hắn xoa bóp mà dần dần nóng lên, ánh nến trên bàn nhẹ nhàng lay động.
"Quán Quán, buổi tối nằm ngủ cẩn thận một chút, đừng đá phải chân trái."
Ta cúi đầu đáp lời "Ừm".
Sau khi Ninh Hằng rời khỏi, ta nằm trên giường trằn trọc, bất luận làm thế nào cũng không ngủ được, mở mắt nhắm mắt đều hiện lên hình ảnh Ninh Hằng bôi rượu thuốc cho ta. Xung quanh tối đen, ta chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch rất mạnh.
Cuối cùng cũng chẳng biết làm sao ta ngủ được, nhưng đến lúc mơ mơ màng màng mở mắt ra, lại thoáng nhìn thấy có bóng đen bước tới gần, làm ta lập tức tỉnh ngủ. Theo bản năng hét lên một tiếng.
Tiếng hét còn chưa dứt, cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra, Ninh Hằng vọt vào phòng, đi chân trần áo mỏng manh, bối rối chạy vội đến cạnh ta, "Quán Quán, làm sao vậy? Mơ thấy ác mộng sao?"
Có Ninh Hằng bên cạnh, ta mới an tâm lại, lắc đầu, nói: "Mới vừa rồi hình như ta nhìn thấy bên giường có một bóng đen."
Ninh Hằng thắp nến lên, ánh nến chiếu sáng cả căn phòng, không có một bóng đen nào. Ta lau mồ hôi lạnh trên trán, nói: "Có lẽ là ta hoa mắt rồi."
Lúc này Nhạn Nhi cũng vội vàng chạy vào, hỏi phát sinh chuyện gì vậy. Ta kể lại lần nữa với Nhạn Nhi, Ninh Hằng đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài một lúc, bỗng dưng nói: "Không phải hoa mắt, vừa rồi thật sự có người đã vào đây."






Ninh Hằng quay lại cạnh giường, trong tay hắn đang cầm thứ gì đó, ta nhìn kỹ lại, là một thanh phi đao, dài ước chừng một tấc, ở tận cùng chuôi đao còn khắc hình lá liễu. Ninh Hằng nói: "Ta vừa mới phát hiện ở chỗ cửa sổ, nếu ta đoán không lầm, thì cái này bị rơi ra từ bóng đen Quán Quán nhìn thấy. Bóng đen kia có lẽ nghe thấy tiếng kêu của Quán Quán nên nhảy từ cửa sổ bỏ trốn, chắc là quá vội vã, nên phi đao này bị rơi xuống."
Ta cầm lấy phi đao, chạm vào hình lá liễu khắc ở chuôi đao, nói: "Phi đao này được làm thật tinh xảo, ta hiếm khi đến trọ ở khách điếm, không ngờ vừa vào đã gặp đạo tặc, cũng may đồ gì quý giá ta đều để bên người."
Lúc này mặt Nhạn Nhi biến sắc, vội vàng cầm lấy phi đao trong tay ta, nàng xem trái xem phải, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, nàng run run nói: "Thanh phi đao này tên là Liễu Diệp đao, lai lịch không nhỏ, là của Xuân Phong lâu."
"Xuân Phong lâu, tên này đặt cũng có mấy phần phong nhã, chẳng lẽ người ở đó chuyên ra ngoài làm hái hoa tặc sao?"
Nhạn Nhi lắc đầu, nàng nói: "Xuân Phong lâu chuyên làm... sát thủ."
Ba ng