Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

ười chúng ta nhìn nhau, chuyện hôm xuất cung đã rất ly kỳ rồi, hiện giờ lại thêm Xuân Phong lâu, càng rắc rối phức tạp, làm người khác phải đau đầu. Ba người nghĩ cả nửa buổi cũng chẳng ra được kết luận gì, cuối cùng đành quay trở về phòng riêng ngủ tiếp, điều dưỡng tinh thần cho tốt ngày mai lại nghị luận.
Lúc Ninh Hằng rời đi, ánh mắt kiên định nhìn ta, nói: "Quán Quán đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng."
Ta vốn tưởng rằng Ninh Hằng chỉ tuỳ ý nói, nên ta cũng thuận theo ý hắn gật đầu. Không ngờ hôm sau tỉnh lại, phát hiện Ninh Hằng đứng cạnh cửa phòng ta, xem chừng là cả đêm không chợp mắt, tơ máu hằn lên trong mắt cũng nhìn thấy được.
Ta kinh ngạc nói: "Ninh Hằng?"
Hắn cười với ta: "Quán Quán, chào."
Ta nhìn hắn, nói: "Ngươi... cả đêm không ngủ?"
Ninh Hằng lắp bắp nói: "Ta... ta không ngủ được... nên mới đi dạo xung quanh một chút."
Haizz, bất luận là trước khi mất trí nhớ hay sau khi mất trí nhớ, đầu gỗ này đều không có khả năng nói dối. Nhưng nhìn bộ dáng lắp bắp của hắn, trong lòng ta lại thấy thật cảm động. Rõ ràng đã bảo hắn đừng đối tốt với ta, mà đêm qua vẫn đứng cả đêm trông cửa.
Đầu gỗ như vậy, tâm ta căn bản không thể cứng rắn nổi.
Ta buông tiếng thở dài, "Ninh Hằng, ngươi đúng là đầu gỗ."
.
Ta vốn định ăn điểm tâm sáng xong thì lên đường, nhưng Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi lại đồng thanh phản đối. Ninh Hằng nói chân ta bị thương chưa khỏi hẳn nên không được xuất phát, Nhạn Nhi thì nói muốn ở lại trấn Thuý Vy để truy tìm manh mối Xuân Phong lâu.
Ta nghĩ thầm bị người ta đuổi giết mà không chạy đi lại còn đuổi theo truy tìm, Nhạn Nhi đúng là thú vị. Ở lại thêm mấy ngày cũng được, dù sao chúng ta cũng không vội, Hoàng đế bên kia cũng không có tin tức gì, hiện giờ người cần phòng bị chính là sát thủ quái dị kia, người ta bảo tránh cướp cũng tránh không được, để mỗi ngày đều phải lo lắng không bằng thuận theo tự nhiên. Cho nên, ta vui vẻ đáp ứng.
Nhạn Nhi ăn điểm tâm xong thì rời khỏi khách điếm, chân ta có thương tích nên không tiện ra ngoài, Ninh Hằng lại khăng khăng muốn ở cạnh, ta không lay chuyển được hắn, đành phải gọi một bình trà, mấy đĩa đồ ăn, tìm vị trí tốt nhất trong khách điếm ngồi cùng Ninh Hằng nhàn nhã nhìn người đi tới đi lui, để giết thời gian. Thật ra ta định về phòng nghỉ ngơi, tối qua lúc đầu bị Ninh Hằng làm nhiễu loạn tâm tư, khó khăn lắm mới ngủ được thì bị sát thủ Xuân Phong lâu làm cho tỉnh lại, hiện giờ ta ngồi ngáp liên tục. Chỉ có điều, nếu ta trở về phòng, thì Ninh Hằng sẽ lại như đầu gỗ đứng ngoài trông cửa cho ta.
Tận đáy lòng ta không muốn nhìn thấy Ninh Hằng vất vả vì ta như thế, nên mới chọn ngồi chỗ này ngắm cảnh nhìn vật nhìn... đầu gỗ. Vẻ ngoài Ninh Hằng càng nhìn ta càng thấy vừa ý, đôi mày kiếm mắt sáng, nhìn một cánh môi mềm mại, vai rộng eo nhỏ mông vừa đẹp, tùy ý sờ bất cứ chỗ nào cũng thấy mất hồn. Lúc ban đầu ta thích Thẩm Khinh Ngôn, mà hiện giờ chẳng hiểu vì nguyên nhân gì, cảm thấy đầu gỗ càng nhìn càng không thể kìm lòng được phải nhìn tiếp, dường như có nhìn cả đời cũng chẳng thấy phiền chán.
Ta giật mình, hai chữ cả đời như đánh thức ta. Nghiệp chướng đúng là nghiệp chướng, tuy đầu gỗ sau khi mất trí nhớ rất tốt, nhưng ta phải kiềm chế! Kiềm chế! Ta nhắm mắt lại tự nói: Đầu gỗ sẽ bắt ta hồi cung... Đầu gỗ sẽ bắt ta hồi cung... Đầu gỗ sẽ bắt ta hồi cung...
Lúc mở mắt ra, ta lại càng thấy hoảng sợ, Ninh Hằng đột nhiên đến gần sát ta, "Quán Quán, nàng thấy mệt sao? Không thì về phòng nghỉ ngơi đi?"
Ta nói nhanh "Không buồn ngủ", trưng ra vẻ mặt lạnh lùng quay đầu đi, ánh mắt nhìn ra cảnh sắc bên ngoài. Trên bầu trời thỉnh thoảng có đàn chim bay về phương nam, trên cây cũng lặng lẽ thêm mấy phần xanh, xem ra mùa xuân đang đến, vạn vật sắp được sống lại rồi.
Cảnh sắc đẹp làm tâm tình ta cũng trở nên khoan khoái dễ chịu, ta xoay đầu lại, định rót chén trà, thì thấy một nam nhân lưng đeo trường kiếm đi về phía ta, ánh mắt hắn nhìn ta rồi quét qua Ninh Hằng, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Ta thấy kinh ngạc. Ninh Hằng nâng mắt nhìn qua, mày khẽ nhíu lại. Hắn hỏi: "Quán Quán, nàng biết hắn?"
Ta lắc đầu. Trong kinh thành, ta có kết giao vài bằng hữu, nhưng ngoài kinh thành thì tuyệt đối không có khả năng. Nếu thực sự có người nhận ra ta, thì khẳng định là địch chứ không phải là bạn.
Nam nhân kia đi thẳng đến chỗ ta, ta căng thẳng, Ninh Hằng vỗ vỗ tay ta, ý bảo không phải sợ, ta thấy Ninh Hằng bình tĩnh như thế, nên cũng yên tâm, cầm chén trà lên chậm rãi thưởng thức.
Có Ninh Hằng ở đây, đánh không lại thì chạy là được.
Nam nhân kia đặt trường kiếm xuống, ngồi xuống ghế gỗ đối diện ta, sau đó chắp tay, nói: "Cô nương không ngại ngồi chung chứ?"
Ta nghĩ thầm người này cực kỳ vô lễ, ngồi xuống rồi mới hỏi, ta liếc xung quanh, bàn trống còn rất nhiều, sao lại muốn ngồi chung với ta? Ta thấy không vui, lúc này Ninh Hằng đã thay ta cự tuyệt: "Có ngại."
Nam nhân kia liếc mắt nhìn Ninh Hằng, đáp lời "Ồ", sau đó gọi tiểu nhị đến, "Đem một bình Hoa điêu (rượu hoa điêu: đựng trong chum sành có chạm trổ hoa


XtGem Forum catalog