pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.

văn, loại rượu quý của Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc), bốn lạng thịt bò, vài món ăn đến." Hắn quay sang ta ngả ngớn cười, "Cô nương, ta mời nàng uống rượu, coi như đáp lễ."
Ta đánh giá nam nhân trước mắt, vẻ ngoài cũng không tồi, lông mày thanh mắt đẹp, đứng giữa đám người thì đúng là hạc giữa bầy gà, nhưng mà bộ dáng thì ba lăng nhăng. Theo kinh nghiệm Thường Trữ chỉ dạy, gặp loại nam nhân này, càng nói cứng thì hắn lại xem là lời yêu thương, biện pháp tốt nhất là coi như nhìn không thấy tai không nghe.
Ninh Hằng ở phương diện này cũng nhất trí với ta, hắn bày ra khuôn mặt lạnh lùng rồi không nói thêm gì nữa.
Ta hiếm khi thấy Ninh Hằng mặt lạnh lùng, cho nên lúc này vừa nhìn thấy đã ngạc nhiên, lại nhìn nhiều thêm vài lần, nhìn nhiều đến mức tai Ninh Hằng cũng đỏ lên, càng nhìn lòng ta lại càng thấy ngứa ngáy. Ta nở nụ cười, nói: "Đầu gỗ, ngươi muốn uống rượu sao? Ta mời ngươi uống."
Ninh Hằng nghiêm trang nói: "Chân nàng đang bị thương, không được uống rượu."
Lúc này, tiểu nhị đem đồ ăn nam nhân kia gọi lên, nam nhân kia ăn hai ba miếng thịt bò, uống một ngụm rượu Hoa điêu xong, cười tủm tỉm nhìn ta, nói: "Tại hạ Liên Dận, không biết phương danh (tên) cô nương?"
Ta nói: "Họ cô tên nương."
Liên Dận sững sờ, lập tức cười nói: "Tên rất hay."
Ta miễn cưỡng nói: "Ta không ngại ngươi có thể gọi ta là a nương." (a nương: mẹ)
Liên Dận uống thêm ngụm rượu, nói: "Cô nương thật thú vị." Hắn uống thêm chén nữa, ánh mắt lại dừng trên mặt ta, "Cô nương, vẻ ngoài người thật giống nương tử chưa xuất giá của ta."
Ta sờ mặt mình, trong lòng kinh ngạc, chẳng lẽ mặt ta đúng là khuôn mặt "nương tử chưa xuất giá" sao?
Ninh Hằng đen mặt, dùng sức đặt đũa xuống rầm một tiếng. Tức giận nói: "Ngươi đừng có nói bậy, nàng mới là nương tử chưa xuất giá của ta."
Lúc này Liên Dận lại dùng ánh mắt dò xét gian phu dâm phụ nhìn ta và Ninh Hằng, làm ta suýt nữa thì đập đầu vào tường, cứ làm như ta đã làm chuyện có lỗi với hắn không bằng. Ta nhớ lại thật lâu trước đây Thẩm Khinh Ngôn nói với ta ——
"Giang gia nói Quốc công lúc còn sống từng đến Giang Nam, trùng hợp gặp chủ nhân Giang gia, cũng coi trọng bảo kiếm mang bên người của chủ nhân Giang gia, Quốc công yêu thích kiếm vô cùng nên đã đánh cược với chủ nhân Giang gia, nếu thắng bảo kiếm sẽ thuộc về Quốc công, nếu thua sẽ hứa với chủ nhân Giang gia một chuyện. Kết quả Quốc công thua, chủ nhân Giang gia nói muốn kết thông gia với Quốc công, đợi trưởng nữ Tô gia đến tuổi cập kê, thì đó là ngày Giang gia tới cửa cầu thân."
Ta híp mắt nhìn Liên Dận trước mặt, trâm ngọc cài trên tóc là bạch ngọc thượng hạng, chất liệu trên quần áo không cần sờ cũng biết là cực phẩm, trên người cũng có khí chất công tử nhà giàu, còn cầm theo một thanh trường kiếm.
Chẳng lẽ Liên Dận là người nhà Giang gia? Lần này đến đây là để đòi nợ sao?
Ta vẻ mặt bình tĩnh đánh giá lại Liên Dận, nghĩ thầm kể cả có đến đòi nợ, ta cũng tuyệt đối không thừa nhận mình là Tô Cán. Hơn nữa, Giang gia chắc cũng không thần thông quảng đại như vậy, ta không được tự làm mình rối loạn.
Ta giả bộ tức giận nói: "Vị đại hiệp này chẳng lẽ mới từ Tần lâu sở quán (kỹ viện) đi ra sao? Sao có thể vừa gặp đã nói lời ngả ngớn thế được?" Ta đứng dậy, "Đầu gỗ, chúng ta quay về phòng."
Ninh Hằng đỡ ta lên lầu, sau khi về phòng lòng ta tràn đầy tâm sự.
Qua một lúc lâu, Ninh Hằng đứng bật dậy, nói: "Ta đi giết Liên Dận." Ta hoảng sợ, vội vàng kéo tay Ninh Hằng lại. Hắn nhìn ta nói: "Hắn làm Quán Quán phiền não, ta sẽ đi giết hắn."
Ta vội nói: "Hắn không làm ta phiền não."
"Nhưng Quán Quán từ lúc gặp Liên Dận, mày vẫn nhăn lại. Nàng nhíu mày, ta sẽ không thấy thoải mái. Hơn nữa vừa rồi hắn còn nói xằng nói bậy." Ninh Hằng xoa lông mày ta cho giãn ra, mang theo sự ấm áp, trong lòng ta cũng thấy ấm áp theo.
Ta hỏi: "Đầu gỗ, nếu ta thật sự là nương tử chưa xuất giá của Liên Dận, thì làm sao bây giờ?"
Ninh Hằng sắc mặt lạnh lùng, "Đoạt nàng lại."
Ta lại hỏi: "Nhưng ta với hắn đã có lời ước hẹn từ cha mẹ..."
Ninh Hằng bỗng dưng ôm lấy ta, "Quán Quán, ta thích nàng."
Đột nhiên ôm lấy làm ta giật mình, cảm giác quen thuộc lại lần nữa trỗi dậy, ta biết mình phải đẩy Ninh Hằng ra, nhưng là ta không làm được. Ta sợ Ninh Hằng sẽ nhớ lại chuyện trước kia, nhưng lại tham lam sự ấm áp Ninh Hằng mang lại.
Mâu thuẫn làm ta bị xao động, hiện giờ ta thật sự không biết phải làm sao mới tốt.






Ban đêm Ninh Hằng vẫn canh giữ ngoài cửa phòng ta, bất luận là ta đuổi thế nào hắn cũng không đi, vẻ mặt cố chấp cứ đứng chỗ đó. Cuối cùng ta đành bất đắc dĩ để hắn vào phòng ngủ trên mặt đất. Tuy cô nam quả nữ trong một phòng, củi khô lửa cháy là khó tránh được, nhưng cứ theo tính tình Ninh Hằng, chỉ sợ ta không chủ động, thì lửa cũng chẳng bốc được lên. Cho nên, ta đối với Ninh Hằng, có thể nói là còn yên tâm hơn cả Nhạn Nhi.
Mấy đêm tiếp, chắc là vì có Ninh Hằng trong phòng, nên ta ngủ rất an ổn, mà những chuyện xung q