Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
ọp, sói không, nếu phải qua đêm trong rừng cây này, đúng là so với cắt cổ còn nguy hiểm hơn.
Sắc mặt Ninh Hằng cũng nghiêm trọng hẳn lên, hắn nói với Nhạn Nhi: "Chuyện đến mức này, chúng ta chỉ có thể rời khỏi rừng cây trước, chúng ta cứ quay lại theo đường cũ vậy." Ninh Hằng cầm lấy dây cương, ngồi xuống bên ngoài xe ngựa.
Xe ngựa lại tiếp tục chạy, ta kéo rèm nhìn sắc trời dần tối bên ngoài, trong lòng có chút nặng nề lo lắng. Xe ngựa đi không ngừng nghỉ, nhưng cho đến khi sắc trời tối đen như mực, ba người chúng ta vẫn bị vây trong rừng. Cuối cùng, bất đắc dĩ, chúng ta đành phải qua đêm trong rừng.
Nhạn Nhi nhóm một đống lửa lớn, Ninh Hằng chuyển ra ba tấm chăn bông từ trong xe ngựa, ta cầm chút lương khô ra, sau đó ba người vây quanh đống lửa chuẩn bị ngủ qua đêm, đợi đến hửng đông ngày mai sẽ tìm đường đi tiếp.
Đây là lần đầu tiên ta qua đêm bên ngoài, thân cây sau lưng rất cứng, làm ta cực kỳ không thoải mái. Ta xoay người đổi tư thế, vẫn thấy không thoải mái. Bỗng dưng, ta cảm thấy có cánh tay ôm lấy vai ta, ta mở mắt, Ninh Hằng hơi dùng sức, lập tức cả người ta dựa vào người Ninh Hằng, hắn khẽ nói: "Ngủ như vậy sẽ thoải mái hơn."
Ta không cự tuyệt Ninh Hằng, mà vội vàng nhìn Nhạn Nhi, thấy mắt nàng ấy nhắm chặt đang nằm ngủ thì ta mới nhẹ thở phào. Lúc này ta đang rất bối rối, dường như trong lúc vô thức ta luôn tiếp nhận mặt tốt của Ninh Hằng, mặc dù đã tự nói với mình lặp đi lặp lại rằng Ninh Hằng nếu nhớ lại chuyện trước kia thì sẽ bắt ta hồi cung.
Qua một lúc lâu, Ninh Hằng bỗng dưng nói: "Quán Quán, nàng đang ngủ sao?"
"Không."
Ninh Hằng khẽ nói: "Quán Quán, mấy ngày nay nàng giận ta sao?" Ta sững sờ, Ninh Hằng lại nói: "Mấy ngày nay, nàng hình như không vui. Có phải ta lại làm gì chọc nàng tức giận?"
Ta chẳng biết phải giải thích thế nào với Ninh Hằng, nhưng tuyệt đối không thừa nhận là mình đang ghen. Ta trầm ngâm một lát, rồi mới nhăn nhó nói: "Mấy ngày trước ngươi dạy Nhạn Nhi đánh xe lúc quay về ăn cơm vì sao không chuyển đĩa rau ra gần chỗ ta?"
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, ta đã thấy hối hận. Lời vừa nói ra, làm sao sao có thể là ta Tô Cán nói chứ ? Mấy câu này chỉ có oán phụ mới nói thôi.
"Hôm đó lúc trở lại khách điếm cả người đầy mùi mồ hôi, ta sợ nàng ngửi thấy."
Ta dở khóc dở cười, ta thật sự không ngờ hôm đó ta tức giận hờn dỗi lâu như vậy kết quả Ninh Hằng lại vì nguyên nhân này mà không tới gần ta. Ta khẽ cười nói: "Ngươi quả nhiên là đầu gỗ."
Ninh Hằng nắm lấy vai ta, "Quán Quán, nàng không tức giận nữa chứ?"
Ta cọ cọ đầu vào vai Ninh Hằng, nhẹ đáp "Ừ", trong lòng dâng lên sự vui vẻ trước giờ chưa từng có.
Bỗng dưng, Ninh Hằng ôm lấy ta, ta cảm thấy cả người hắn cứng đờ. Ta căng thẳng, thấy Nhạn Nhi mở mắt ra, bật dậy, nói: "Có người tới."
Ninh Hằng một tay đặt lên kiếm một tay đẩy ta ra sau lưng để bảo vệ, Nhạn Nhi từ trong tay áo lấy ra một thanh song nhận (đao 2 lưỡi).Nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa đến gần, ta cắn môi trong lòng cực kỳ khẩn trương.
"Ôi? Ôi? Ôi? Cô nương, chúng ta đúng là có duyên phận." Ta thật không ngờ người đến là người có duyên gặp mặt một lần hôm đó Liên Dận. Hắn nhảy xuống ngựa, chắp tay với ta, lại là bộ dáng ngả ngớn. Kiếm Ninh Hằng tuốt ra khỏi vỏ, lập tức để ngang lên cổ Liên Dận, Ninh Hằng lạnh nhạt nói: "Nói năng không lễ độ lần nữa, ta sẽ chém đầu ngươi."
Liên Dận thì thầm gì đó, ta còn chưa nghe rõ, Nhạn Nhi đột nhiên nói: "Có sát khí."
Ta thấy vẻ mặt Ninh Hằng biến đổi, nghĩ thầm lần này đúng là sát thủ đến rồi. Lúc này Liên Dận cũng biến sắc, hắn nhanh chóng rút kiếm, nói: "Cô nương, ta bảo vệ nàng."
Lời Liên Dận nói vừa dứt, ngân quang (ánh sáng phản chiếu từ gươm đao) chợt lóe, mấy phi đao vù vù bay tới chỗ ta. Liên Dận cùng Ninh Hằng vung kiếm chắn lại, toàn bộ phi đao đều rớt xuống đất, năm hắc y nhân che mặt đột nhiên nhảy ra.
Ta vốn tưởng rằng tiếp theo sẽ có một trận ác chiến, không ngờ lần này giải quyết quá dễ dàng. Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi còn chưa kịp động thủ, cùng lắm chỉ qua một khắc, năm hắc y nhân đã cùng ngã gục xuống đất.
Ta há hốc mồm nhìn Liên Dận vẻ mặt vẫn ngả ngớn như trước, nghĩ thầm: quả nhiên không thể nhìn tướng mạo.
Chỉ chốc lát sau khu rừng đã yên tĩnh lại, ta nhìn máu me vương đầy trên mặt đất, thu người lại nấp sau lưng Ninh Hằng. Liên Dận này là địch hay là bạn tạm thời chưa biết, nhưng thân thủ hắn như vậy, nếu Ninh Hằng Nhạn Nhi đánh với hắn, có lẽ sẽ là một trận ác chiến.
Lúc này Ninh Hằng đưa tay ra chắn trước mắt ta, hắn khẽ nói: "Quán Quán, không nên nhìn."
Ta nghe thấy Liên Dận kinh ngạc nói: "Nàng tên là Quán Quán?"
Ta còn chưa kịp mở miệng trả lời, tay áo đã bị kéo kéo, Nhạn Nhi quát: "Ngươi là ai?"
Xung quanh lại yên tĩnh một lúc lâu, ta tò mò nên tách hai ngón tay Ninh Hằng, từ kẽ hở giữa ngón tay nhìn ra, Liên Dận đang cợt nhả với Nhạn Nhi nói: "Vị cô nương này, vẻ ngoài nàng thật giống nương tử chưa xuất giá của ta."
(*Ngọc quan: giống cái trên đầu ảnh d