Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

i dừng lại.
Hắn nói với ta: "Quán Quán, ta thật sự thích nàng. Ta... ta cũng không muốn đẩy nàng ra, nhưng mà chúng ta bây giờ vẫn chưa thành thân, ta không muốn huỷ thanh danh của nàng."
Ta ngẩn người, ta thật sự không ngờ Ninh Hằng cự tuyệt ta là vì lý do chưa thành thân. Ta nghĩ lại một lượt, có lẽ là thường ngày ta chơi đùa với Thường Trữ nhiều, hơn nữa lúc lên làm Thái hậu đã không còn coi trọng thanh danh nữa, cho nên mới cảm thấy động phòng trước khi thành thân cũng chẳng sao cả. Dù sao hiện giờ ta đã chấp nhận Ninh Hằng rồi. Không ngờ, Ninh Hằng lại không nghĩ giống mình.
Thật ra sở dĩ ta vội vàng muốn cùng Ninh Hằng động phòng như vậy, còn có một nguyên nhân khác. Nếu ta đem thân mình dâng cho Ninh Hằng, nếu may mắn còn có hỉ mạch, thì lúc đó, kể cả Ninh Hằng có nhớ lại những chuyện trước kia, thì hắn tất nhiên cũng sẽ không muốn bắt một lớn một nhỏ đưa về Hoàng cung.
"Quán Quán..." Ninh Hằng bỗng dưng gọi ta một tiếng, ta từ trong suy nghĩ tỉnh táo lại nâng mắt nhìn hắn, hắn dè dặt nói: "Nàng đang giận ta?"
Bất luận thế nào, Ninh Hằng đều vì muốn tốt cho ta, ta không có lý do gì để giận hắn hết. Ta mặc lại áo, lắc đầu nói: "Không giận. Chuyện hôm nay, ngươi cứ coi như chưa có chuyện gì phát sinh đi."
Cứ theo sự cố chấp thường ngày của Ninh Hằng, chắc chắn vấn đề động phòng là hắn không chịu nhún nhường rồi. Hiện tại ta đã chấp nhận Ninh Hằng, cho nên phải đổi biện pháp khác để ngăn chặn mọi rắc rối có thể có sau này.






Bây giờ trước mắt, có hai rắc rối mà ta muốn ngăn chặn. Thứ nhất là trí nhớ của Ninh Hằng, thứ hai là Nhạn Nhi. Chuyện thứ nhất chỉ có thể thủ chứ không nên công, nhân lúc Ninh Hằng vẫn chưa nhớ lại chuyện trước kia, ta phải sớm giữ chặt Ninh Hằng thuận tiện sinh luôn em bé ra, đến lúc đó cho dù Ninh Hằng có nhớ lại chuyện trước kia, thì thành trì của ta đã vững như bàn thạch. Còn chuyện thứ hai, tốt nhất lấy công là chính, thủ là phụ.
Ta suy tính lại một lượt, quyết định sẽ bắt đầu từ chuyện thứ hai. Từ trước đến giờ ta luôn là người nói là làm, cho nên dùng cơm chiều xong ta kéo Ninh Hằng vào phòng, chỉ vào ghế trúc phía đối diện, nói nghiêm túc: “Đầu gỗ, chàng ngồi xuống đi, ta có lời muốn nói với chàng.”
Ninh Hằng nghe lời ngồi xuống.
Ta híp mắt nói: “Đầu gỗ, chàng thấy Nhạn Nhi thế nào?”
Ninh Hằng đáp: “Nhạn Nhi là một cô nương tốt.”
Lúc này Ninh Hằng lại nói: “Quán Quán, mai ta sẽ nói rõ ràng với Nhạn Nhi.”
Ta áp vào ngực hắn nhẹ nhàng đáp “Ừ”.
Rắc rối Nhạn Nhi không còn đáng sợ nữa, qua cuộc nói chuyện trên, cũng coi như đã được giải quyết. Hiện giờ chỉ còn lại một rắc rối. Ta cọ cọ vào ngực Ninh Hằng, đắn đo cân nhắc một lúc, nhỏ giọng nói: “Đầu gỗ, chúng ta thành thân đi.”
Cả người Ninh Hằng lập tức cứng đờ.
Phản ứng vậy đúng là đả kích ta, ta vốn là một tiểu thư gia giáo nói ra những lời này đã chẳng dễ dàng gì, mà đầu gỗ này hết lần này đến lần khác có phản ứng như vậy, ta giả bộ nổi giận đánh vào ngực Ninh Hằng, nói: “Chàng thế này là có ý gì?”
Ninh Hằng cầm lấy tay ta, cúi đầu nhìn ta, “Quán Quán sao đột nhiên muốn thành thân?”
Ta hỏi ngược lại: “Chàng không muốn thành thân với ta sao?”
Ninh Hằng nói như chặt đinh chém sắt: “Muốn.”
Ta chớp chớp mắt nói: “Chàng muốn ta cũng muốn, thế thì chúng ta thành thân đi.”
Ninh Hằng lại hỏi: “Quán Quán tại sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện thành thân?”
Thành thân rồi thì có thể động phòng, động phòng rồi thì có thể có em bé, có em bé rồi thì có thêm lợi thế… những lời tất nhiên là không thể nói ra miệng. Nếu bị Ninh Hằng biết, khẳng định hắn sẽ giận ta. Cho nên bất luận thế nào ta đều phải giấu kín tận đáy lòng. Ta thoát khỏi cánh tay của Ninh Hằng, ôm ngược lại hắn, đầu để trước ngực hắn cọ qua cọ lại, trách mắng: “Chàng rốt cuộc là có muốn thành thân với ta không?”
Ninh Hằng trầm mặc một lúc, tưởng chừng như rất lâu, hắn xoa nhẹ lưng ta, khẽ nói: “Quán Quán, lúc trước ta nghe Nhạn Nhi nói nàng xuất thân từ gia đình quyền quý, cuộc sống nhàn hạ phú quý, mà ta chỉ là một kẻ vũ phu làm việc trong phủ của nàng. Sau đó bởi vì phụ thân nàng phản đối, nàng mới bỏ trốn cùng ta. Quán Quán, là ta không tốt. Chỉ vì ta không có gia thế hiển hách…”
Ta nghe xong thì cực kỳ cảm khái, ta thật sự không ngờ Nhạn Nhi giải thích sáng tạo như thế với Ninh Hằng, mà Ninh Hằng lại suy đoán độc đáo thế này.
“… Cho nên nàng mới phải chịu khổ với ta, còn bị sát thủ đuổi giết. Nàng vốn là thiên kim tiểu thư, bây giờ lại phải chịu khổ cùng ta. Nếu ta không có năng lực để nàng có được cuộc sống cẩm y ngọc thực (cuộc sống đẩy đủ thoải mái) như lúc trước, thì ta còn mặt mũi nào mà lấy nàng?”
Ta không ngờ đầu gỗ lại có tâm tư như vậy, ta vô cùng cảm động. Ta nói: “Phu thê vốn nên chung hoạn nạn, đầu gỗ, ta không ngại chịu khổ cùng chàng đâu.”
“Không được. Ta lấy nàng là muốn cho nàng được hưởng hạnh phúc.”
Ta thở dài: “Ta từ trong cung…. trong nhà đem theo không ít đồ, ngân phiếu trang sức đều có, những thứ này đủ