Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

để cho chúng ta hưởng phúc cả đời.” Ta đã lên kế hoạch trốn khỏi Hoàng cung, tất nhiên không thể thiếu dự tính cuộc sống về sau, những đồ này trong cung không phải đồ có giá trị liên thành (đồ vô giá), ta đem theo những đồ trang sức có thể sử dụng ngoài cung mà không bị tra ra, tùy tiện cầm một ít là cả đời không cần phải lo.
“Đây không phải là chuyện nam tử hán đại trượng phu nên làm.”
Ta nói: “Đầu gỗ, của ta cũng là của chàng, của chàng cũng là của ta, sao còn phân biệt nên làm hay không nên làm làm gì?”
Ninh Hằng xoa đầu ta, “Quán Quán, ta không muốn để nàng bị người khác nói ra nói vào.”
Đầu gỗ này đúng là không biết mở mang đầu óc gì hết! Ta đẩy Ninh Hằng ra, nhìn hắn tức giận nói: “Cái gì mà nói ra nói vào! Nói đến cùng, chàng không muốn lấy ta! Ninh Hằng, chàng rốt cuộc là có muốn thành thân với ta hay không?Chàng….”
Ninh Hằng bỗng dưng chặn môi ta lại, hôn đến nỗi đầu óc ta mơ mơ màng màng, cơn giận cũng chẳng biết đã bị ném đến xó xỉnh nào mất rồi. Lúc Ninh Hằng buông ta ra, ta trừng mắt nhìn hắn. Hai tay Ninh Hằng ôm lấy ta, lại cúi xuống hôn nhẹ lên môi ta, dịu dàng nói: “Quán Quán đừng giận.”
Nhìn Ninh Hằng như vậy, ta có muốn giận cũng giận không nổi.
Chuyện thành thân cũng theo đó mà trôi qua.
Ta vốn định ở lại khách điếm nghỉ ngơi thêm vài ngày, không ngờ sáng hôm sau lúc đang dùng điểm tâm trong khách điếm thì nghe được tin tức Thái hậu đã băng hà, ta và Nhạn Nhi đưa mắt nhìn nhau, đáng lẽ ta phải thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà chẳng biết vì sao trong lòng lại thấy nặng nề. Ta cảm thấy tiếp theo sẽ có chuyện gì đó không tốt xảy ra. Bởi vậy, sau khi dùng điểm tâm xong nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị tiếp tục đi xuống phía nam.
Khi Nhạn Nhi đỡ ta lên xe ngựa, Liên Dận lại xông ra, hắn nói: “Ta nghe Nhạn Nhi nương tử nói mọi người muốn đến Giang Nam, vừa hay ta cũng muốn đi Giang Nam, tiện đường chúng ta cùng đi thôi. Nhiều người tiện chú ý lẫn nhau, vạn nhất gặp phải sát thủ gì đó, ta cũng có thể hỗ trợ.” Dừng lại, Liên Dận chen vào chớp mắt với ta, “Dựa vào thân thủ của ta, bảo vệ tỷ tỷ tuyệt đối không thành vấn đề.”
Tỷ tỷ … cách xưng hô của hắn thay đổi nhanh thật. Ta ngó Nhạn Nhi, Nhạn Nhi đang cúi đầu không nói lời nào, cũng không tức giận giống lúc trước bắt Liên Dận không được gọi nàng là nương tử nữa. Tâm ta khẽ động, chẳng lẽ chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, Liên Dận và Nhạn Nhi đã thành tình chàng ý thiếp rồi sao? Dù sao chuyện này đối với ta mà nói lại là chuyện tốt. Liên Dận tuy lai lịch không rõ, nhưng thân thủ đúng là không tệ, có thêm Liên Dận tương trợ, nếu sát thủ Xuân Phong lâu lại đến cũng tăng thêm vài phần thắng.
Ta nói: “Như vậy cũng tốt, cùng lên đường lại có thêm người bầu bạn.”
Ninh Hằng lạnh nhạt nói với Liên Dận: “Ngươi cưỡi ngựa.”
Liên Dận nói: “Đương nhiên đương nhiên.”
Kết quả là, ba người đã thành bốn người lên đường. Ninh Hằng lái xe, ta cùng Nhạn Nhi ngồi trong xe ngựa, còn Liên Dận thì cưỡi ngựa đi bên cạnh chúng ta, trên đường đi miệng hắn chưa lúc nào ngậm lại, cứ nương tử ơi nương tử à, Nhạn Nhi mặt sa sầm không đáp lại hắn một lời, tên Liên Dận này da mặt phải nói là cực kỳ dày, một mình nói chuyện mà cũng nói nhiều kinh khủng. Cuối cùng là ta không thể nhịn nổi nữa, gầm lên câu “Câm miệng”, Liên Dận mới cười hì hì nói: “Tỷ tỷ bảo câm miệng thì câm miệng.”
Qua một lúc sau, hắn lại mở miệng nói: “Nhạn Nhi nương tử …”
Ta kiềm chế sự kích động muốn lấy dao đâm chết hắn, nhắm mắt lại coi như hắn không tồn tại.
Chúng ta ra khỏi thành ước chừng năm sáu ngày sau, ngoại trừ Liên Dận ồn ào ra, thì mọi thứ sóng yên gió lặng, không có quan binh đuổi bắt cũng không có sát thủ đuổi giết, thỉnh thoảng ta và Ninh Hằng ngồi trong xe ngựa nói lời tâm tình rồi lại gặm cắn môi, nên ngày trôi qua cũng có ý vị.
Đến ngày thứ bảy, lúc chúng ta đi qua huyện An Lăng đúng lúc tổ chức lễ hội trăm hoa, ta thấy náo nhiệt thú vị nên ở lại An Lăng mấy ngày. Trước tiên chúng ta tìm một khách điếm thu xếp xe ngựa xong xuôi, sau đó ta cùng Ninh Hằng ra khỏi khách điếm.
An Lăng là một trấn náo nhiệt, cửa hàng bên đường mọc san sát như cây trong rừng, hàng hóa lung linh muôn vẻ, đủ loại âm thanh kêu gọi mua bán không ngừng, trên phố ngựa xe như nước, lại đúng dịp lễ hội trăm hoa, càng náo nhiệt vô cùng.
Ta thấy có quá nhiều thứ xem không hết, xung quanh người tấp nập, Ninh Hằng đứng bên cạnh che chở cho ta, đi mãi một lúc lâu mà chưa có người nào đụng vào ta. Sau đó ta thấy trán Ninh Hằng đầy mồ hôi bèn lấy khăn tay ra lau cho hắn, lúc rút khăn về, Ninh Hằng nhìn ta cười dịu dàng, ta cũng cười với hắn.
“Quán Quán, bên kia cầu có quán trà, nếu nàng mệt rồi, thì chúng ta qua bên đó ngồi nghỉ.”
Đúng là ta thấy hơi mệt, nên cùng Ninh Hằng đến quán trà bên kia. Bên trong trà quán rất đông người, cực kỳ náo nhiệt. Chúng ta tìm một chỗ trống, rồi gọi tiểu nhị đem mấy đĩa đồ ăn lên. Ta nhấp một ngụm trà, nói với Ninh Hằng: “Ở đây thật náo nhiệt.”
Ninh Hằng nói: “So với mấy trấn nhỏ đã đi qua thì náo nhiệt hơn nhiều.”
Ta cười c