Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
ười : “Thật ra trên đường đi chúng ta có Liên Dận cũng rất náo nhiệt.”
Ninh Hằng thành thật nói: “Liên Dận người này lai lịch không rõ, ta nhìn thế nào cũng không thích được.”
Ta bật cười. Dường như từ lần trước Liên Dận nói ta giống nương tử chưa xuất giá của hắn thì Ninh Hằng chưa hề có sắc mặt tốt với hắn, hễ nhắc đến hắn là Ninh Hằng lại chau mày. Ta nói: “Theo như ta thấy, Liên Dận không có ác ý với chúng ta. Với lại Liên Dận là nhân sĩ Giang Nam, đợi đến khi chúng ta đến Giang Nam, chúng ta sẽ cần dùng đến hắn.”
Ta lại nhấp một ngụm trà, vừa nhàn nhã nói chuyện với Ninh Hằng vừa lắng nghe mọi người trong quán trà nói chuyện trên trời dưới đất. Sau đó ta nghe được hai chữ “Giang gia”, lập tức dựng lỗ tai lên nghe ngóng.
“….Giang gia chuẩn bị phân chia rồi, đến lúc đó cửa hàng bên này của chúng ta chắc sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Giang gia giàu có một vùng, sau khi phân tách xong chẳng quá nửa năm, nhất định sẽ suy bại.”
“Sao lại nói vậy?”
“Chủ nhân Giang gia bệnh nằm liệt giường, cũng không làm chủ được bao lâu nữa đâu. Mà Giang gia hiện giờ nát bét rồi, Giang gia có bốn con trai, con trai trưởng mười mấy năm trước đã mất tích, còn trai thứ hai lại qua đời sớm, con trai thứ ba cả ngày chỉ thích đến lầu xanh, con trai thứ tư năm nay mới sáu tuổi, hoàn toàn không thể đảm đương được việc lớn. Không nói đến chuyện này, thê thiếp Giang gia lại tranh giành đấu đá lẫn nhau, gần đây không biết đã náo loạn ra bao nhiêu chuyện xấu rồi. Đợi chủ nhân Giang gia chết đi, Giang gia chắc chắn sẽ suy vong.”
“Haizzz, nữ nhân nhiều quá cũng không phải chuyện tốt. Chính thê của chủ nhân Giang Gia lại rất đáng thương, con trai trưởng mất tích, con trai thứ hai cũng mất sớm, nghe nói hai năm trước con gái cũng chẳng biết đã chạy đi đâu. Con trai thứ ba, thứ tư là do thiếp sinh ra. Chủ nhân Giang Gia mà chết đi, chính thê có lẽ chẳng được chia gia sản gì.”
“Chạy đi đâu cái gì chứ? Ngươi đúng là chẳng nhớ gì cả, tam tiểu thư Giang gia là đào hôn (chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân bị ép buộc, trước ngày cưới bỏ nhà trốn đi). Ngươi quên rồi hả? Hai năm trước Giang Nam huyên náo một trận chính là vì việc này. Giang Tống hai nhà thành thông gia, lúc đó đã làm đau buồn không biết bao nhiêu nhiêu vị thương gia nữa.”
…
Nghe đến đây, ta kinh ngạc. Năm đó phụ thân hứa gả ta cho Giang Gia, là hứa gả cho con trai Giang gia, hiện giờ con trai trưởng mất tích, con trai thứ hai mất sớm, còn lại con trai thứ ba thứ tư, nếu thật sự gả ta cho một nam nhân suốt ngày đến lầu xanh, ta nhất định sẽ học theo tam tiểu thư Giang gia kia đi đào hôn.
Ta nhìn Ninh Hằng, nghĩ thầm vẫn nên sớm nắm chặt đầu gỗ này, chấm dứt mọi hậu hoạ. Đến lúc đó tới Giang Nam, nhỡ như Giang gia có nhận ra ta, khi đó ta với đầu gỗ đã gạo nấu thành cơm, bọn họ chắc cũng không muốn lấy về một người đã có chồng.
Về phần phải làm thế nào mới giữ chặt được đầu gỗ, ta nghĩ ngợi, có lẽ xuân dược là một lựa chọn không tệ.
Cứ theo tính tình đầu gỗ, nếu bắt ép hắn uống xuân dược, chỉ sợ hắn cũng sẽ không hành động. Ta vắt óc suy nghĩ, đến nửa đêm vẫn còn đang trầm tư suy nghĩ, cuối cùng ta nhịn không được đánh thức Ninh Hằng.
"Đầu gỗ, chàng ngủ chưa?"
Qua một lúc lâu, ta nghe thấy giọng nói Ninh Hằng vang lên, "Quán Quán, làm sao vậy?"
Ta nhăn nhăn nhó nhó nói: "Nếu có một ngày chàng bị người khác dạ xuân dược, vậy chàng sẽ làm gì?"
Ninh Hằng gần như là không chút do dự nói: "Tắm nước lạnh?"
Ta thỏa mãn nói: "Đầu gỗ, sau này ta đều ôm chàng ngủ như vậy."
Ninh Hằng đáp "Được" .
Hả? Chẳng lẽ quả thật đã thông suốt rồi? Ta thử nói: "Qua mấy ngày nữa đến ngày đẹp, chúng ta thành thân đi."
"... Quán Quán." Giọng nói Ninh Hằng có vài phần bất đắc dĩ.
Ta cũng thấy chán nản, đầu gỗ này xem ra vẫn chưa thông suốt hoàn toàn. Ta hắt xì một cái, ôm chặt Ninh Hằng, nghĩ thầm xuân dược vẫn phải dùng, nhưng mà tốt nhất là dùng trên người ta.
.
Hôm sau ta chọn thời điểm thích hợp sai Ninh Hằng ra ngoài. Sau đó, ta lén lút đi tìm Liên Dận. Liên Dận tên này, xem tướng mạo hắn cùng lời nói, hành động, ta khẳng định chắc chắn Liên Dận tuyệt đối là cao thủ ‘vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân’, cho nên xuân dược chắc cũng dùng không ít
(*Vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân: Trích từ một bài thơ “Mẫu đơn đình” của tác giả Thang Hiển Tổ, nghĩa là đi giữa vạn cây hoa mà một mảnh lá cây chẳng dính vào người, có thể hiểu là đào hoa, lăng nhăng nhưng không chịu trách nhiệm với bất kỳ người nào)
Quả nhiên, sau khi ta nói rõ ý đồ, hai mắt Liên Dận sáng hẳn lên, vỗ vỗ ngực, nói: "Tỷ tỷ đúng là không tìm nhầm người, tỷ cần bao nhiêu, đệ lập tức tìm về cho tỷ."
Ta tò mò nói: "Đệ đi đâu tìm?"
Liên Dận giả bộ cao thâm khó lường nói: "Dược bán trong những tiệm thuốc bình thường thì công hiệu không cao, nếu muốn tìm xuân dược dục tiên dục tử (phiên phiến là sướng như thần tiên, sướng đến chết), thì phải đến lầu xanh mua của các cô nương ở đó. Vừa