Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.

gừng, vẫn trò chuyện vui vẻ: “Là cô ấy sao? Vậy thì mình nhớ nhầm rồi, thật ngại quá!”
Thấy Điền Tịnh cứ lân la dò hỏi, tôi phải vội vàng nói chen vào để cô ấy đi: “Điền Tịnh, đồng nghiệp đang gọi cậu kìa.”
Kế hoãn binh cũng chỉ hoãn được nhất thời, Điền Tịnh tạm thời đã bị đẩy đi nhưng tôi không thể trốn cô ấy cả đời được. Tôi và Sở Vân Phi còn chưa ăn xong bữa, Điền Tịnh đã chạy đến ngồi bên cạnh, nói có việc cần tôi giúp, bảo tôi ăn nhanh rồi đi cùng cô ấy.
Sở Vân Phi ngồi bên lịch sự, nho nhã hỏi: “Có chuyện gì thế? Xem mình có giúp được gì không?”
Điền Tịnh đương nhiên từ chối: “Không cần cậu phải hao tâm tổn sức, một mình Phiên Phi là được rồi.”
Điền Tịnh kéo tôi vào một quán trà gần đó, gặng hỏi tỉ mỉ, sau đó trách tôi có phải đầu heo không mà u mê thế, vẫn còn muốn cùng Sở Vân Phi tạo scandal?
“Cậu là con ngốc hả? Cậu ta trông khôi ngô, tuấn tú đấy nhưng đẹp trai thì làm gì? Trong quan hệ nam nữ, cậu ta luôn là kẻ tùy tiện. Về điểm này không phải cậu không biết, sao vẫn còn đồng ý hẹn hò với cậu ta?”
Tôi nhấn mạnh chuyện quá khứ hãy để nó qua đi, không nên dùng con mắt cũ để đánh giá người khác.
“Anh ấy không còn là Sở Vân Phi thời mười tám, đôi mươi nữa, giờ anh ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cậu phải tin vào khả năng phán đoán của mình, mình không phải là một đứa trẻ.”
“Yên Phiên Phi, mình sợ cậu lại biến thành Trần Lâm thứ hai mất! Hơn nữa, cái tên Sở Vân Phi này không tốt đẹp gì đâu. Năm đó cậu ta với Trần Lâm đã thành ra như thế, mà bây giờ ngay cả cô ấy là học sinh ưu tú môn Anh văn cậu ta cũng không nhớ. Mình cảm thấy cậu ta quá bạc tình!”
Tôi không nghĩ như vậy. “Đó là chuyện của bảy, tám năm về trước, không nhớ rõ cũng là chuyện bình thường thôi.”
Điền Tịnh không thuyết phục nổi tôi, bèn thở dài lắc đầu. “Thôi, mặc kệ cậu, cậu tự giải quyết ổn thỏa đi.”
Tôi và Điền Tịnh nói chuyện một lúc lâu, đang định về thì Chu Nhất Minh gọi điện, giọng ủ rũ: “A Phi, anh trai đau khổ quá!”
Tên tiểu tử này lại làm sao đây? Chẳng phải đang vô cùng thân mật với Tiêu Tương Tương sao? Cớ gì mà đau khổ? Lẽ nào mẹ anh ta biết chuyện Tiêu Tương từng kết hôn rồi ác gậy đuổi đánh đôi uyên ương chăng?
Lý do cụ thể Chu Nhất Minh không muốn nói qua điện thoại, chỉ hỏi chính xác tôi đang ở quán trà nào rồi mười phút sau đã có mặt. Ngồi xuống một cái là rót ngay cốc nước, tu ừng ừng rồi mới nói, mở miệng là thở dài, như thể trăm mối đang đè nặng lên vai.
“A Phi, Điền Tịnh, hai người thử tư vấn xem, anh trai phải làm thế nào đây?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh phải nói thì bọn em mới biết chứ? Sao hả, có phải chuyện Tiêu Tương Tương đã từng kết hôn bị mẹ anh phát hiện rồi không? Sao anh lại vô dụng thế, chuyện nhỏ như vậy mà cũng không giấu được?”
“Không phải anh vô dụng, mà căn bản không có cách nào giấu được, bởi vì Tương Tương còn có một đứa con. Con gái cô ấy năm nay mới hai tuổi, mặc dù trước mặt có thể để con bé ở nhà mẹ đẻ cô ấy nhưng sớm muộn gì cũng phải đón về.”
Tôi ngây ra một lúc lâu, vấn đề này đúng là khó giải quyết thật! Phụ nữ kết hôn hay chưa có thể không nhìn ra, nhưng nếu dắt theo con gái thì muốn giả vờ chưa lập gia đình cũng không được. Đúng là nhìn không ra Tiêu Tương Tương là bà mẹ có đứa con hai tuổi.
“Cô ấy nói với anh từ bao giờ, sao ngay từ đầu không nói chuyện đã có con gái?”
Chu Nhất Minh nói mẹ anh ta đã tìm được đối tượng xem mặt nhưng anh ta không muốn đi nên đã thú nhận với mẹ là mình đã có bạn gái, anh ta định chủ nhật này sẽ đưa Tiêu Tương Tương về ra mắt.
Nhưng sau khi Tiêu Tương Tương nghe anh ta nói sẽ giấu chuyện cô ta đã từng kết hôn trước đây thì ngập ngừng nói cho anh ta biết, thực ra cô ta đã có đứa con gái hai tuổi đang gửi ở nhà mẹ đẻ. Công việc kinh doanh đã dần ổn định, cô ta định sẽ đưa con gái lên ở với mình. Như thế thì không có cách nào giấu được, giấu được một lúc chứ sao giấu được cả đời!
Điền Tịnh nói thẳng thừng: “Chu Nhất Minh, em thấy hay là anh thôi đi. Chưa gì đã phải làm bố hờ thế này, em nghĩ là mẹ anh sẽ tức chết mất. Các cụ đã nuôi anh suốt hai mươi mấy năm trời, chẳng lẽ anh lại vì một người con gái quen chưa đến nửa năm mà khiến mẹ anh phải lâm bệnh?”
Tôi cũng đồng ý với quan điểm này, suy nghĩ một cách lý trí nhất, thực tế nhất thì chia tay sớm là giải pháp tốt nhất.
Chu Nhất Minh lại có vẻ do dự: “Như thế… chẳng phải quá bất công với Tương Tương sao? Thật sự cô ấy rất được, vừa tốt nết vừa giỏi giang, đối với anh rất tận tâm, chân thành. Haizz, thực sự anh không thể nói ra chuyện cô ấy đã từng kết hôn và đã có con, nếu biết mẹ anh sẽ buồn lắm. A Phi, em nghĩ cách giúp anh được không, xem có cách nào thuyết phục mẹ anh, giúp anh và cô ấy đến với nhau?”
Xem ra Chu Nhất Minh thấy khó mà vẫn muốn đâm đầu vào, tôi trừng mắt nói: “Không phải thế chứ anh Nhất Minh? Biết rõ là trong núi có cọp mà vẫn lao vào, anh yêu Tiêu Tương Tương đến thế cơ à?”
“Dù sao anh cũng thấy cắt đứt như thế thì thật không công bằng với cô ấy. Ly hôn đâu phải do lỗi của cô ấy! Anh nghe cô ấy nói, lão