Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/552 lượt.
n hò sao khó thế? Lần đầu đã vậy, lần thứ hai cũng thế nốt!”
Nói thật lòng, Chu Nhất Minh đúng là quá xui xẻo. Yêu cả hai cô, anh ta đều đối xử rất tốt nhưng tấm chân tình không được đền đáp. Nhậm Giai thì còn có thể châm chước nhưng Tiêu Tương Tương thì thật là quá đáng. Chẳng trách anh ta giận dữ là phải.
Tiêu Tương Tương bị cảnh sát giải về Thâm Quyến và sẽ bị xét xử vì tội trộm cắp tài sản. Cô ta không phục, đòi mời luật sư kháng cáo. Vụ kiện cáo lằng nhằng này mãi vẫn chưa giải quyết xong. Cửa hàng quần áo cô ta mới mở ở phố đi bộ đành chuyển nhượng cho người khác, còn thời gian và sức lực đâu mà nghĩ đến chuyện kinh doanh nữa!
Địa bàn thuộc diện tấc đất tấc vàng như thế nhanh chóng có người đến tiếp quản. Cửa hàng tay chủ mới, biển hiệu hấp dẫn hơn, trang hoàng lộng lẫy hơn, nội thất tuy mới nhưng vẫn sửa sang lại toàn bộ, theo một phong cách hoàn toàn mới.
Như thế Tiêu Tương Tương đã biến mất hoàn toàn khỏi phố đi bộ, không còn chút dấu vết.
Chuyện của Tiêu Tương Tương khiến Chu Nhất Minh không vui, tôi và Điền Tịnh sắp xếp rủ anh ta đi giải khuây, dự định sẽ đi ăn trước, sau đó đi hát karaoke. Vừa vặn Đỗ Uy từ thành phố trở về, Điền Tịnh đưa anh ấy cùng đi. Phòng karaoke có thể điều động một bàn mạt chược, bốn người hát chán rồi tụ lại thành một bàn mạt chược vừa đủ người chơi. Khi chơi mạt chược, Chu Nhất Minh thắng liên tục, người ta nói “đen tình đỏ bạc” quả không sai!
Tôi thì ngược lại, thua liên tục. Nhất là khi nhận điện thoại của Sở Vân Phi, tâm trí tôi đã bay đi đằng nào. Không thể thế được, nếu thua nữa thì tôi sẽ rỗng túi mất!
Sở Vân Phi nghe thấy tiếng chơi mạt chược ở đầu dây bên kia, lại biết tôi hoàn toàn thua nên nhất thời nổi hứng, nói: “Em đang ở đâu? Anh qua đó gỡ lại cho em.”
Tôi đang giậm chân giậm cẳng than thua, vừa nghe thấy có người tình nguyện đến gỡ gạc cho mình thì vui mừng khôn xiết, vội vàng bảo anh ấy đến ngay đi.
Điền Tịnh nghe nói Sở Vân Phi đến thì không sốc lắm, vì cô ấy đã biết rõ sự tình nhưng Chu Nhất Minh thì vô cùng ngạc nhiên: “Cái gì? Sở Vân Phi là cái tay lớp trưởng lớp em từng làm chấn động toàn trường một thời ấy hả? Yên Phiên Phi, em liên lạc lại với cậu ta từ khi nào thế?”
Điền Tịnh ngồi cạnh bên thêm mắm thêm muối: “Anh Chu Nhất Minh vẫn chưa biết hả? Yên Phiên Phi liên lạc lại với cậu ta từ lâu rồi, bọn họ còn đang hẹn hò nữa đấy!”
“Cái… gì?! Yên Phiên Phi, não em có vấn đề à?”
Tôi không muốn nghe tiếp nữa, lập tức phản bác lại: “Sao lại nói thế? Não của em vẫn tốt, não của anh có vấn đề thì có, ngốc nên bị người ta quay như chong chóng!”
“Đúng, anh ngốc nên bị người ta quay như chong chóng. Nhưng chuyện đó cũng có nguyên do của nó, trước đây anh chưa từng quen biết Tiêu Tương Tương, không hiểu rõ con người cô ta. Còn Sở Vân Phi, trước đây cậu ta từng làm chuyện gì không phải em không biết, vậy mà không chút đắn đo đã vội đồng ý hẹn hò với cậu ta. Yên Phiên Phi, em còn ngốc hơn anh gấp vạn lần.”
“Trước đây là trước đây, anh nhắc lại chuyện cũ của người ta thấy thú vị lắm à? Còn không cho người ta có cơ hội lãng tử quay đầu quý nghìn vàng nữa!”
“Đúng, lãng tử quay đầu quý nghìn vàng, nhưng liệu đã có mấy lãng tử thật sự quay đầu? Yên Phiên Phi, em nhớ cho anh trai câu này: Phòng cháy, phòng trộm cắp, phòng lãng tử, sau này gặp chuyện gì đừng có trách anh trai không nhắc nhở!”
“Không cần anh phải nhắc nhở, chuyện của em, em tự biết cân nhắc.”
“Biết cân nhắc là tốt, biết cân nhắc là tốt nhất! Anh vừa gặp chuyện như thế nên không hy vọng em gái lại bước vào vết xe đổ của anh. Anh bị con gái lừa thì cũng chẳng mất gì, nhưng em mà bị con trai lừa đến mứa ễnh bụng ra rồi về nhà khóc thì thê thảm lắm đấy!”
“Hứ, đúng là cái đồ mồm quạ, anh nói tốt một chút không được à? Nếu không vì anh đang có chuyện buồn thì em đã đá anh một cái sang Siberia rồi!”
Tôi đấu khẩu với anh ta một hồi, không lâu sau thì Sở Vân Phi đến. Tuy Chu Nhất Minh không thích con người anh ấy nhưng vẫn không để lộ ra mặt, cũng không nhắc lại chuyện năm xưa, chỉ trò chuyện lấy lệ với anh ấy vài câu.
Sở Vân Phi vừa đến, tôi đã đứng lên nhường chỗ cho anh ấy chơi. Quả nhiên anh ấy là một tay chơi mạt chược cừ khôi, ngồi xuống là giúp tôi thu tiền về. Anh ấy và Chu Nhất Minh, kẻ tám lạng người nửa cân, dường như hai người cứ luân phiên nhau thắng làm cho đôi Điền Tịnh và Đỗ Uy thua liên tiếp.
Chơi đến mười hai giờ thì nghỉ, tôi không những thu về được số tiền đã thua mà còn lời thêm mấy trăm tệ nữa, sung sướng cười tít mắt.
Sau khi ra khỏi quán karaoke, Điền Tịnh và Đỗ Uy cùng đi xe đạp điện về, lúc đầu tôi và Chu Nhất Minh cùng đi con ngựa sắt yêu quí của tôi tới, nhưng Sở Vân Phi muốn lái xe chở tôi về nên tôi để Chu Nhất Minh một mình cưỡi con ngựa sắt của tôi, con tôi ngồi xe của Sở Vân Phi.
Sở Vân Phi không đưa tôi về nhà ngay, anh ấy nói hơi đói, hay là đi ăn đêm đã. Nhắc đến tôi cũng cảm thấy đói, thế là cùng anh ấy đi đến nhà hàng cánh gà nướng. Cánh gà nướng thơm phức cùng với ly bia mát lạnh, đúng là ngon nhất trên đời