Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/567 lượt.
tôi bao giờ mới có cơ hội lên truyền hình thế này chứ? Chiếc ti vi màu ở nhà toàn chiếu hình ảnh của người khác, thật chẳng công bằng tí nào!
Nếu một lúc nào đấy hình ảnh của mình cũng được xuất hiện trên ấy thì hay biết mấy!
Tôi nóng lòng muốn thử nhưng đôi lúc lại thấy không đủ can đảm. chưa từng lên truyền hình bao giờ, tôi sợ mình sẽ tỏ ra cứng nhắc, không tự nhiên trước ống kính, hoặc không cẩn thận một chút lại lòi mặt xấu thì bẽ mặt. Hơn nữa, chương trình tổ chức trong thành phố, nhỡ bị người quen bắt gặp thì xấu hổ lắm.
“Điền Tịnh, cậu có đi không? Cậu đi thì mình mới đi.” Tôi muốn kiếm thêm lòng can đảm.
“Mình đi làm gì? Mình có bạn trai rồi. Nếu Đỗ Uy biết mình tham gia chương trình này, anh ấy lại nghĩ mình thay lòng đổi dạ.”
“Mình không dám đi một mình đâu.” Tôi thường tỏ ra không sợ trời sợ đất thế thôi, chứ nghĩ đến chuyện lên truyền hình là tôi cảm thấy rất căng thẳng.
“Cậu đúng là chẳng được cái tích sự gì!” Điền Tịnh tỏ ra thất vọng.
Chu Nhất Minh ở bên cạnh lại bồi thêm một câu: “Có cần khách mời nam không? Nếu cần thì đăng ký cho anh trai một suất.”
Tôi mừng như bắt được vàng. “Đúng rồi, Chu Nhất Minh, anh có thể đi cùng em.”
Điền Tịnh cũng gật đầu. “Chắc chắn không vấn đề gì, em sẽ phụ trách việc đăng ký.”
Vì là chương trình truyền hình địa phương, không có nhiều người tham gia nên tôi và Chu Nhất Minh dễ dàng nhận được giấy báo tới phỏng vấn.
Bước vào tòa nhà của đài truyền hình thành phố, tôi bắt đầu thấy hồi hộp, nghĩ đến cuộc phỏng vấn lại càng căng thẳng hơn. Chu Nhất Minh thì coi như không có chuyện gì, đi chỗ này chỗ kia, nhìn ngắm xung quanh. Khi nhìn thấy tận mắt người dẫn chương trình mà thường ngày chỉ được nhìn thấy trên tivi, anh ta mừng quýnh. “Này, đấy chẳng phải cái người… người... người đó sao?”
Tôi chẳng có tâm trạng đâu mà quan tâm đến người… người đó nữa, tôi đang vô cùng căng thẳng, còn thấy ân hận vì đã đến tham gia chương trình này, giờ muốn quay về cho xong chuyện.
Chu Nhất Minh thấy tôi có ý định sắp lâm trận đòi lui bước liền ra sức cổ vũ: “Có gì mà phải căng thẳng? Chúng ta chuẩn bị lên truyền hình chứ có phải chuẩn bị phóng hỏa giết người đâu. Tham gia một lần cho vui, thành hay không thành cũng chẳng quan trọng, đừng căng thẳng nữa!”
“Nhưng em vẫn thấy căng thẳng. Sao anh chẳng lo lắng gì thế?”
“Làm sao phải lo lắng, lo lắng cái gì chứ? Anh trai coi hôm nay là một ngày đi tham quan đài truyền hình.”
“Anh truyền cho em chút bình tĩnh thì tốt!”
“Bé bự, hay là anh vận công, truyền cho em vài phần công lực nhé!”
Chu Nhất Minh xắn tay áo, đẩy hai lòng bàn tay, tư thế sẵn sàng vận công cho tôi. Tôi không nhịn được cười. “Thôi đi!”
Cùng anh ta cười nói một hồi, tôi không còn cảm thấy căng thẳng nữa. Nhưng khi vào trong phòng phỏng vấn, máy quay, máy ảnh chiếu vào mình, ban giám khảo nhìn tôi, tôi lại căng thẳng đến mức không thốt nên lời, chỉ muốn tìm một chỗ để trốn thôi.
Nhưng đến thì đã đến rồi, bằng giá nào cũng phải tham gia đến cùng. Trước tiên phải tự giới thiệu về mình, sau đó là phần thể hiện tài năng, tài năng của tôi là kể chuyện, đây đúng là sở trường của tôi, bọn trẻ trong lớp tôi rất thích nghe cô giáo Yên kể chuyện. Tôi chuẩn bị một câu chuyện cười và kể rất sinh động khiến ban giám khảo cười rộ lên, vòng loại trót lọt!
Chu Nhất Minh cũng lọt vào vòng trong. Chúng tôi đều qua được vòng phỏng vấn, lọt vào vòng trong của chương trình.
Chương trình gặp gỡ giao lưu đó được quay ở một nơi có phong cảnh tuyệt đẹp, có mặt hồ lấp lánh như gương.
Truyền thuyết kể rằng, ngày xưa có một tiên nữ giáng trần để quên một chiếc gương, chiếc gương tan chảy làm mặt hồ sáng long lanh như chiếc gương đồng mỗi khi lặng gió. Chương trình giao lưu được tổ chức ở một nơi phong cảnh đẹp như tranh thế này, thật sự rất thích hợp để mười hai khách mời nam nữ bồi dưỡng cảm xúc của mình!
Dưới ánh mặt trời mùa thu, mặt hồ long lanh sóng biếc, mười hai nam thanh nữ tú trang điểm, ăn mặc chải chuốt đứng thành hàng xung quanh. Tôi mặc chiếc váy đen yêu thích nhất bởi nó có thể che bớt mất những khuyết điểm trên cơ thể, tôi xem nó như chiếc chiến bào mỗi khi lâm trận tình trường.
Chu Nhất Minh trông cũng rất sang trọng trong bộ quần áo tôi đưa anh ta đi mua, đôi giày tăng chiều cao mười centimét khiến anh ta trông cao hơn hẳn, cũng rất ra dáng “cây ngọc trước gió”, thu hút ánh nhìn của vài cô nương tham gia chương trình.
Đương nhiên tôi cũng không kém. Tôi cảm thấy có hai anh chàng tham gia chương trình cứ liên tục đưa mắt về phía tôi, trong lòng không khỏi cảm thấy hãnh diện.
Chương trình giao lưu của đài truyền hình địa phương không được hấp dẫn cho lắm, về cơ bản không khác gì những lần trước, vẫn là các vị khách mời tự giới thiệu, sau đó hỏi lẫn nhau và trả lời. Chỉ có duy nhất một ý tưởng mới đó là tổ chức ở ngoài trời, các vị khách mời nam nữ tham gia bốc thăm ghép đôi để hỗ trợ nhau cùng chơi chò trơi.
Tiết mục chò trơi chính là thi chèo thuyền, tôi và anh chàng số năm tên Phùng Trí Dũng ghép th