Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.

ành một cặp. Phùng Trí Dũng chính là giáo viên, năm nay hai mươi bảy tuổi. Anh ta giới thiệu mình tốt nghiệp Học viện Giáo dục thể chất, hiện là giáo viên dạy thể dục lớp mười trên thành phố, cũng coi như đồng nghiệp, vì vậy hai chúng tôi trò chuyện rất hợp nhau.
Phùng Trí Dũng tướng mạo cũng bình thường nhưng vì ngày trước là sinh viên trường thể dục thể thao, giờ lại là giáo viên dạy thể dục nên dáng người cao to, cơ bắp cuồn cuộn, nhìn rất nam tính, đàn ông có dáng dấp như vậy luôn tạo cho phụ nữ cảm giác an toàn.
Khi thi chèo thuyền, cánh tay của Phùng Trí Dũng cũng rất khỏe, khua tới mức có cảm giác như mái chèo chuyển động không ngừng, tôi không mất chút công sức đã cùng anh ta về nhất.
Chu Nhất Minh bị rớt lại sau cùng. Anh ta cùng nhóm với cô gái mang mã số 8 tên là Đinh Man.
Đinh Man là nhân viên trực tổng đài điện thoại, năm nay hai mươi hai tuổi, mặt mũi thanh tú, dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, nhìn như nữ sinh trung học. Trông cô ấy như vậy đương nhiên chẳng có sức đâu mà phối hợp với Chu Nhất Minh. Anh ta cũng không có sở trường đối phó với hai mái chèo đó. Chiếc thuyền nhỏ bị anh ta chèo cho vòng vòng trên mặt hồ. Bọn hò không về bét thì còn ai vào đây nữa.
Nhưng cho dù về nhất hay về bét, chúng tôi vẫn cùng nhau nói cười vui vẻ, cảm giác thật tuyệt vời. Khi chương trình sắp kết thúc, một màn cũ rích diễn ra, đó là nam nữ khách mời nhấn nút lựa chọn ý trung nhân của mình. Nếu cả hai bên chọn trùng đối tượng thì quả là một sự kết hợp đáng chúc mừng.
Kết quả có ba đôi thành công, tôi và Phùng Trí Dũng, Chu Nhất Minh và Đinh Man, đôi còn lại là bạn nữ mang mã số 4 và bạn nam mang mã số 1.
Người dẫn chương trình cười vui vẻ đọc lời chúc phúc cho chúng tôi, nói ba đôi chúng tôi đã có sự khởi đầu tốt đẹp thông qua chương trình này, chân thành chúc mừng chúng tôi sau này sẽ có những kết thúc tốt đẹp trong cuộc sống.






Sau khi chương trình ghép đôi thành công tốt đẹp, tôi và Phùng Trí Dũng, Chu Nhất Minh và Đinh Man, hai đôi bắt đầu coi hôn nhân là mục tiêu để yêu đương và hẹn hò.
Thật ra là Phùng Trí Dũng không phải là chàng hoàng tử bạch mã trong mộng của tôi, anh ta tướng mạo cũng “tầm tầm”, không có chút gì dính dáng đến từ “mỹ nam” cả. Luận về học vấn cũng không bằng Đới Thời Phi – tốt nghiệp tiến sĩ, luận về sự nghiệp cũng không bằng Sở Vân Phi – có công ty riêng.
Nhưng tôi đã không còn ngây thơ để mơ được kết hôn với một chàng bạch mã hoàng tử nữa. Những chàng bạch mã hoàng tử điều kiện tốt sao có thể thích một giáo viên quèn như tôi? Tôi cũng nên thực tế một chút, tìm một người con trai có điền kiện tương đồng và thật lòng yêu mình. Cho dù anh ta có bình thường đi chăng nữa, chỉ cần một lòng một dạ yêu thương tôi, đối xử tốt với tôi là được, còn hơn là làm vật thế thân cho Đới Thời Phi, làm bạn tình cho Sở Vân Phi. Người ta nói: “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, tôi đã đi “hai ngày đàng” mà vẫn chưa học được gì thì quả là đại ngốc!
Không riêng gì tôi đã đúc rút được kinh nghiệm nên nới rộng điều kiện lựa chọn đối tượng, Chu Nhất Minh cũng đã nhận ra rồi. Đinh Man luận về nhan sắc cũng kém xa tuyệt thế giai nhân trong tưởng tượng của Chu Nhất Minh, cô ấy chỉ là một cô gái thanh tú, dễ gần mà thôi nhưng anh ta đã không còn chú trọng đến điểm này nữa.
Anh ta nói: “Lắm tài thì nhiều tật, anh trai không cần tìm tuyệt thế giai nhân gì nữa. Bởi vì anh trai không phải trùm dầu mỏ ở Trung Đông, cũng chẳng phải thái tử của hoàng gia Anh nên những tiên nữ giáng trần, anh trai không với tới được. Thôi, Đinh Man như vậy là rất hợp với anh rồi!”
Điền Tịnh so sánh rất sinh động: “Nhìn như phích nước đứng cạnh chén trà ấy!” Nghe xong, tôi không nhịn được cười.
Hôm đó đi mua sắm về, tôi có cảm giác như hai chân mình sắp gãy đến nơi, quay sang Chu Nhất Minh phàn nàn: “Chân của bạn gái anh có phải chân người không thế? Chỉ sợ bánh xe lửa dưới lòng bàn chân Na Tra cũng không đuổi kịp cô ấy.”
Chu Nhất Minh còn than phiền thêm: “Em còn đỡ đấy, chỉ đi với cô ấy có ba dãy phố. Có lần anh cùng cô ấy đi mua sắm cả một ngày trời, ngoài một tiếng dừng lại ăn trưa, thời gian còn lại đều đi suốt. Cũng không biết đã đi bao nhiêu con phố, hai tay còn mang đồ cho cô ấy nữa chứ! Chân tay anh rã rời, suýt chút nữa thì khuỵu xuống!”
Chu Nhất Minh thật là đáng thương, anh ta đi mua sắm cung Đinh Man không dễ dàng gì, bởi vì anh ta phải vác thêm đôi giày tăng chiều cao mười phân, đi đôi giày cao như thế mà cuốc bộ lâu thì còn gì là người nữa. Chu Nhất Minh nói anh ta cứ như đi cà kheo, người lắc la lắc lư. Nhưng để lấy lòng bạn gái thì phải cắn răng chịu đựng thôi.
Đến năm mới, tôi và Phùng Trí Dũng đã hẹn hò được gần hai tháng. Ngày đầu năm mới, tôi đưa anh ta về nhà ăn cơm, bố tôi muốn xem mặt anh ta.
Việc đầu tiên tôi nói cho Phùng Trí Dũng biết sở thích và tính cách của bố tôi để anh ta chuẩn bị chu đáo, đánh một trận tất thắng. Trẻ nhỏ dễ dạy, tất cả những gì tôi mách anh ta đều thuộc lòng như cháo chảy