Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/701 lượt.

là Điền Tịnh, cái loa phóng thanh ấy nói rồi. Tôi giận dữ quay đầu lại, nói: “Liên quan gì đến anh?”
Anh ta nheo mắt nhìn sắc mặt tôi. “Có vẻ như trò chơi đã kết thúc rồi, vừa mới ngả bài rồi đúng không? Từ đầu anh trai đã nói rồi, phòng cháy, phòng trộm cắp, phòng lãng tử, em còn không chịu nghe…”
Tôi gào lên. “Đều tại cái mồm quạ thối nhà anh đấy, chuyện đang tốt cũng thành xấu. em muốn xé rách cái miệng của anh ra!”
Tôi vừa nói vừa bổ nhào đến như muốn xé miệng của anh ta thật. Anh ta vội vàng lấy tay ôm đầu, tôi không xé được miệng thì quay sang véo tay. Anh ta đau tới mức nhăn mặt nhăn mũi. “A!... Yên Phiên Phi, sao lại như thế, tại sao em lại đánh anh? Có phải anh bỏ rơi em đâu?”
Không cần phải lý do, đánh nhầm còn hơn bỏ sót. “Giờ em đang điên tiết đây, gặp ai em đánh người ấy, ai bảo anh vào cho em đánh. Đánh chết anh này, đánh chết này, đánh chết này…”






Ngày trước tôi có đọc được một bài viết trên BBS, nội dung như sau:
Sống hai mươi năm, cự tuyệt người khác ba lần và bị cự tuyệt hai lần, có thể được coi là thắng cuộc trong nửa đầu của một đời người.
Tôi đã sống hai mươi lăm năm, đã từng yêu hai người đàn ông, bị từ chối một lần và từ chối người ta một lần, như vậy nửa đầu của cuộc đời coi như hòa.
Đới Thời Phi và Sở Vân Phi, tên của hai người đều có chữ “phi” giống tôi, nhưng lại không phải là người được số phận sắp đặt sẽ sát cánh bay cùng tôi trong nửa đời còn lại. Tất cả thời gian, sức lực và tinh thần đều mất đi trong vô vọng nhưng những hồi ức đẹp đẽ đều không quên được, đúng là vận số không tốt!
Nhưng nghĩ kỹ lại một chút lại thấy vẫn còn may vì thời gian ở bên họ không dài, đã không phải người tốt thì càng sớm nhận ra càng có lợi cho mình, còn hơn đợi đến khi sắc tàn lực kiệt, bị người ta lạnh nhạt bỏ rơi. Như vậy cũng coi như số mệnh không quá tồi!
Điền Tịnh luôn miệng kêu khổ: “Lần trước anh Nhất Minh tâm trạng không tốt, mình đã phải cống cho anh ấy bao nhiêu tiền, giờ đến chị Phiên Phi tâm trạng không tốt, ví tiền của mình sắp gặp họa rồi!”
“Mình biết, chẳng phải hai người đến an ủi mình sao? Không cần dùng những lời hoa mỹ, chót lưỡi đầu môi làm gì, cứ cống cho mình thật nhiều tiền là niềm an ủi lớn nhất rồi!”
Chơi suốt cả buổi tối, tôi thắng được bao nhiêu tiền, vui quá cười không khép miệng lại được.
Chu Nhất Minh, mặt đầy đau khổ, nói: “Lần trước anh thắng được ít tiền thì hôm nay nôn cả vốn lẫn lãi ra cũng chưa đủ, tiền lương tháng này coi như cống cho em hết còn gì nữa. Mẹ kiếp, Bé bự, em thật nhẫn tâm!”
Tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy lương tâm cũng hơi cắn rứt, liền đem một nửa số tiền thắng được của Chu Nhất Minh trả lại cho anh ta. Chuyện lần này, tôi không hoàn toàn rơi vào cạm bẫy ngọt ngào của Sở Vân Phi không thể không kể đến công lao của anh Nhất Minh! Nếu không có anh ta, tôi đã bị ma đưa lối quỷ dẫn đường theo Sở Vân Phi về nhà anh ta, theo anh ta lên giường rồi.
Nếu hai người yêu thương nhau thật lòng, lên giường cùng nhau thì không nói làm gì, đằng này tên khôn đó chỉ thích tình dục chứ không muốn nói đến tình yêu, tôi thật sự sẽ rất hối hận nếu đã đồng ý lên giường với anh ta.
Chu Nhất Minh mặt mày hớn hở. “Bé bự đúng là có lương tâm, không uổng công anh trai yêu quý em.”
Điền Tịnh không chịu cảnh tôi nhất bên trọng, nhất bên khinh, bắt tôi phải trả lại một nửa số tiền cho cô ấy. Tôi không đồng ý, cô ấy liền tỏ ra vô cùng thần bí nói: “Trả lại tiền cho mình, mình sẽ nói cho cậu biết chuyện này, hay lắm! Lúc đầu định đến kể cho cậu nghe, ai ngờ vừa bước vào cửa lại bị cậu lôi vào chơi mạt chược nên mình quên mất.”
Nghe nói có chuyện vui, tính hiếu kỳ của tôi liền trỗi dậy, tôi còn có thể có chuyện vui gì nữa? Điền Tịnh đút tiền vào ví, kể tỉ mỉ đầu đuôi câu chuyện cho tôi nghe.
Thì ra một đồng nghiệp của Điền Tịnh có chị gái làm ở Đài truyền hình thành phố. Năm nay đang thịnh hành trào lưu tổ chức các buổi gặp mặt, giao lưu. Đài truyền hình thành phố cũng thuận theo tình thế, tổ chức một chương trình gặp mặt, giao lưu có tên “Nào cùng hẹn hò!” và chị ấy là người chủ trì. Những tiết mục như thế này tổ chức trong thành phố nhỏ không thể náo nhiệt bằng ở đài truyền hình trung ương, khách đến đăng ký tham gia cũng hạn chế nên chị ấy đã kêu gọi mọi người tìm hộ các đối tượng phù hợp để tham gia, cứ thế dây cà ra dây muống đến tai Điền Tịnh, cô ấy nghĩ ngay đến tôi.
“Cậu thấy thế nào, Yên Phiên Phi? Có muốn xuất hiện trên truyền hình không? Bọn họ tổ chức chương trình này rất sinh động, những người tham gia không phải ngồi trong phòng thu, hỏi câu nào trả lời câu ấy một cách tẻ nhạt mà được đến những nơi có phong cảnh lãng mạn, vừa chơi vừa ghi hình. Tất cả chi phí đều do nhà tổ chức tài trợ, cậu vừa được ăn chơi miễn phí thỏa thích, vừa được xuất hiện trên truyền hình, lại còn có cơ hội tìm hiểu đối tượng nữa. Một công đôi, ba việc còn gì!”
Nghe cũng hấp dẫn đấy! Gặp mặt chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là được lên truyền hình. Những kẻ thường dân như