Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.

, khi đến nhà, nói chuyện với bố tôi rất ăn ý. Nhưng khi ăn cơm xong, Phùng Trí Dũng xin phép ra về, bố tôi lại tỏ ra không thích anh ta.
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Bố, bố thấy anh ta không được ở điểm nào?”
Bố tôi nói lúc đầu ông cũng có thiện cảm với anh chàng này nhưng khi ngồi ăn cơm có một chi tiết làm cho bố tôi không hài lòng, đó là Phùng Trí Dũng chỉ chăm chăm gắp những món ăn ngon.
Sau khi đặt bát thịt gà hầm lên bàn, tôi gắp cho bố tôi một cái đùi, cái còn lại gắp cho Phùng Trí Dũng. Anh ta không ngại ngùng từ chối, lại còn cầm ngay lấy, gặm sạch sẽ. Lúc ăn cá hấp cũng thế, anh ta gắp miếng giữa ngon nhất, không gắp cho tôi miếng nào.
Bình thường tôi không để ý đến mấy chi tiết này, thấy nó cũng chẳng có gì to tát. Tôi không phải là trẻ con, muốn ăn gì thì tự gắp.
Bố tôi lại hay chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt, ông ấy nói những tiểu tiết có thể phản ánh chân thật nhất tính cách của một con người. Về điểm này, ông cảm thấy Phùng Trí Dũng là một người khá ích kỉ, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bản thân, khó có thể hy sinh vì người khác.
Tôi không nghĩ như vậy. “Bố, bố nói như vậy có phiến diện quá không? Đừng có một gậy đánh chết người ta thế?”
“Phiên Phi, con tin hay không là tùy con. Dù sao bố cũng nói trước rồi. Đương nhiên nếu con vẫn nhất quyết muốn hẹn hò với cậu ta thì bố cũng không có cách nào phản đối nhưng tốt nhất hãy để ý quan sát cậu ta một thời gian đã.”
Phùng Trí Dũng đã thất bại trong lần đầu tiên ra mắt bố tôi. Ngày hôm đó, Chu Nhất Minh đưa Đinh Man về ra mắt bố mẹ, cũng bị mẹ anh ta quở trách rất nhiều.
Giống như bố tôi, bà Chu không vừa mắt với Đinh Man. Khi nhìn trên ti vi, bà thấy cô gái này cũng được nhưng giờ đưa về nhà, vừa nhìn đã lầm bầm chán ngắt. Bà chê cô ta ăn mặc, trang điểm quá lộng lẫy, nói năng thì ỏn à ỏn ẻn, người như vậy không thích hợp lấy làm vợ lắm, nhìn thế nào cũng không thuận mắt.
Đã không thích, vẻ mặt bà Chu không có một nét cười, tiếp cô ta không lạnh nhạt cũng chẳng nhiệt tình. Đinh Man không biết là đã nhận ra hay có chuyện gì khác mà mặt mũi cũng chẳng tươi tỉnh gì, ngồi chưa được mười lăm phút đã viện cớ xin phép ra về. Mà nói đi là đi, vội vội vàng vàng chào một câu rồi tiến thẳng ra cửa, xỏ giầy đi mất.
Chu Nhất Minh cũng vội vàng thay giày chuẩn bị đuổi theo thì bị mẹ ngăn lại: “Con quay lại, đuổi theo cái gì mà đuổi theo! Mẹ nói cho con biết, những cô gái như thế này không nên đuổi theo làm gì, con không sống chung cả đời với nó được đâu!”
Chu Nhất Minh cố nén giận. “Mẹ của con ơi, rốt cuộc thì mẹ muốn tìm một người như thế nào? Con không tìm được bạn gái thì mẹ có ý kiến, tìm được bạn gái rồi, mẹ cũng có ý kiến. Mẹ tha cho con có được không?”
“Kể cả con không tìm được bạn gái cũng không nên yêu người như thế, mẹ khẳng định con bé đó ngoài việc biết tiêu tiền ra thì chẳng làm được việc gì ra hồn.”
“Mẹ, rốt cuộc bây giờ là con chọn đối tượng hay mẹ chọn đối tượng đây hả? Con vừa ý hay mẹ vừa ý quan trọng hơn? Mẹ có thể không độc đoán như vậy nữa được không? Đinh Man chẳng có thói xấu gì khác ngoài việc thích đi mua sắm, con gái bây giờ ai mà chả thế. Mẹ đừng có bới lông tìm vết nữa!”
Chu Nhất Minh tranh luận với bà vài câu rồi chạy đuổi theo Đinh Man. Con lớn khó dạy, bà Chu tức giận nhưng cũng đành bó tay.
Còn Chu Nhất Minh không ngờ đi là đi luôn. Buổi trưa anh ta đi khỏi nhà, đến bảy tám giờ tối cũng không thấy người đâu, gọi điện thì không nghe máy, gọi lại thì tắt máy luôn khiến cho bố mẹ anh ta càng sốt ruột. Họ đoán là Đinh Man ở nhà họ Chu bị đối xử lạnh nhạt khiến cho Chu Nhất Minh tức giận nên bày trò giận dỗi.
Ông Chu vì thế mà mắng vợ: “Bà xem bà đấy, con trai không tìm được đối tượng thì bà lo cuống lên, khó khăn lắm nó mới đưa được một cô bạn gái về nhà thì bà lại tỏ ý muốn đuổi người ta đi. Chẳng trách nó giận bà là phải!”
Bà Chu cảm thấy tủi thân. “Chẳng phải tôi vì muốn tốt cho nó sao? Thôi thôi thôi, sau này chuyện của nó tôi không xen vào nữa, chúng nó muốn ra sao thì ra.”
Vì cảm thấy tủi thân, oan ức, bà Chu nhìn thấy cái thùng rác là tôi đang ở dưới lầu, vội vàng gọi tôi lên kể lể một thôi một hồi không khác gì ngoài chuyện “con lớn khó dạy”, tôi đành kiên nhẫn ngồi nghe.
Nghe nói Chu Nhất Minh bỏ đi đến giờ vẫn chưa về, tôi cảm thấy hơi ngạc nhiên. Điều đó không giống với tính cách của anh ta. Anh ta vốn rất vô tâm, rất ít khi vì chuyện gì mà giận dỗi người khác, đặc biệt người đó lại là mẹ anh ta. Anh ta đi đâu chứ, lại còn không nghe máy nữa?
9.
Đêm đó Chu Nhất Minh không về nhà. Lúc đầu bố mẹ anh ta còn kiên nhẫn ngồi đợi, nhưng đến mười một giờ đêm thì bắt đầu lo lắng, đôn đáo gọi điện cho tất cả các đồng nghiệp, bạn bè, người thân của anh ta. Bà Chu còn chạy sang nhà của tôi hỏi: “Phiên Phi, hay là con gọi điện cho Đinh Man hộ bác, hỏi giúp bác xem nó có ở chỗ con bé đó không?”
Tôi không có số điện thoại của Đinh Man, bình thường tôi và cô ta không bao giờ liên lạc với nhau, nhưng vào lúc quan trọng như thế này, phải cố liên lạc với cô ta cho bằng được. Thế là