Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/574 lượt.

thật, tôi nửa đùa nửa thật đề nghị: “Anh Nhất Minh, đã đen đủi như vậy, hay là mùng Một lên chùa trên núi Thiên Đài dâng hương, cầu trời khấn Phật ban phước lành cho anh.”
Tôi thăm hỏi Chu Nhất Minh xong, anh ta lại quay sang hỏi tôi: “Đúng rồi, chẳng phải hôm qua em cũng đưa Phùng Trí Dũng về nhà ra mắt sao? Bố em thấy anh ta thế nào?”
“Bố em giống hệt mẹ anh, không thích người con rể tương lai này. Có điều bố em còn dân chủ hơn mẹ anh, ông chỉ đưa ra ý kiến thế chứ không cấm em qua lại với anh ta.”
“Tại sao bố em lại không thích anh ta?”
“Anh hỏi nhiều như thế để làm gì?”
“Quan tâm đến em thôi.”
“Cảm ơn, anh lo cho anh trước đi đã.”
“Đồng chí Yên Phiên Phi, nói thật với em, anh trai… có linh cảm xấu.”
“Linh cảm gì?”
“Anh với Đinh Man đã chấm dứt rồi, em và Phùng Trí Dũng chắc cũng không được lâu đâu.”
Nghe câu đó, tôi chỉ muốn đá anh ta một cái. “Này, ngậm ngay cái mồm quạ thối của anh lại! Em biết bây giờ tâm trạng của anh đang không vui những cũng không nên đẩy ấm ức của mình sang người khác thế! Anh không hạnh phúc thì cũng nên chúc phúc cho người khác! Sao lại một mực rủa em và Phùng Trí Dũng không được lâu nữa?”
“Anh trai không rủa em, chỉ là trước kia hai đứa mình cùng vui lại biến thành cùng buồn. Mỗi lần anh và bạn gái chia tay thì không lâu sau em và bạn trai cũng đường ai nấy đi, cho nên anh mới nghĩ không biết lần này có như vậy không. Coi như anh nói sai đi!”
Linh cảm xấu của Chu Nhất Minh làm tôi cảm thấy khó chịu. Tôi không tin mình cũng đen đủi như anh ta những cũng không tránh khỏi nghĩ ngợi.
Sau khi tôi và Phùng Trí Dũng quen nhau, anh ta đối với tôi một lòng một dạ, tôi cũng không hề giấu giếm anh ta điều gì nên giữa chúng tôi không tồn tại những mối họa kiểu như Đinh Man và Chu Nhất Minh. Anh ta cũng không giống Sở Vân Phi, chỉ thích yêu không thích cưới, anh ta từng bóng gió với tôi về vấn đề kết hôn, chỉ là không biết anh ta có giống Đới Thời Phi, chịu ảnh hưởng của mối tình cũ hay không.
Tuy nói ai ai cũng có quá khứ, Đới Thời Phi và Sở Vân Phi cũng coi như là quá khứ của tôi nhưng trong lòng tôi, bọn họ đã chết rồi, tuyệt đối không có chuyện nối lại tình xưa.
Nhưng còn Phùng Trí Dũng thì sao? Bạn gái cũ của anh ta như thế nào? Anh ta có còn cất giấu hình bóng cô ta trong trái tim mình không?
Đợi có cơ hội thích hợp, tôi ngập ngừng hỏi anh ta. Anh ta thừa nhận mình đã từng yêu một cô gái ba năm liền nhưng chia tay hẳn rồi.
Nguyên nhân chia tay thế nào, Phùng Trí Dũng không nói rõ nhưng anh ta khẳng định: “Em yên tâm, anh và cô ấy đã thật sự kết thúc. Anh không nghĩ đến cô ấy và cô ấy cũng không còn nhớ đến anh nữa, những ngày tháng sau này anh hy vọng luôn có em ở bên.”
Tuy người ta thường bảo những lời nói của đàn ông không đáng tin cậy nhưng Phùng Trí Dũng nói chắc như đinh đóng cột khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Tôi nghĩ trừ phi phía mình có vấn đề gì, chứ Phùng Trí Dũng tuyệt đối sẽ không đề cập đến chuyện chia tay. Còn đối với anh ta, tôi cũng không ưa tính tiết kiệm chút thôi, chứ cũng không có gì bất mãn. Anh ta là một người đàn ông của gia đình, rất thích hợp làm đối tượng để kết hôn, tôi có thể nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của chúng tôi sau này.
Chỉ là bố tôi vẫn một mực muốn tôi suy nghĩ cho kỹ. Thôi được, dù sao anh ta cũng không chạy đi đâu được, tôi nghĩ thêm một chút cũng chẳng sao. Tạm thời cứ thế đã!






Sau tết không lâu, một đồng nghiệp của Phùng Trí Dũng đến mời chúng tôi đến dự sinh nhật lần thứ bốn mươi của anh ta.
Vị đồng nghiệp này làm cùng tổ với Phùng Trí Dũng, mọi người trong tổ bàn với nhau, thống nhất mỗi người mừng ba trăm tệ. Anh ta vốn định mừng hai trăm, không ngờ lại phải chi thêm một trăm nữa. Hôm đi dự tiệc, anh ta đưa tôi đi cùng, trên đường anh ta nửa đùa nửa thật nói: “Tự nhiên phải bỏ thêm một trăm tệ, em cố giúp anh ăn nhiều nhiều một chút, tranh thủ ăn bù lại.”
Tôi không biết anh ta nói đùa hay nói thật, theo như tôi hiểu thì đó là thật. Kiểu suy nghĩ này khiến tôi không thoải mái nhưng tôi nhanh chóng loại nó ra khỏi đầu, không mảy may nghĩ đến nữa.
Các món ăn trong bữa tiệc không ngon chút nào, tôi chỉ gắp vài miếng để đối phó với cái dạ dày. Nhưng Phùng Trí Dũng thì ăn lấy ăn để. Tôi lặng yên quan sát, thấy anh ta chỉ gắp những thứ ngon nhất. Gà thì chọn đùi, ăn cá nhất thiết phải chọn phần giữa, ăn món chân giò, anh ta gấp lấy gấp để, đĩa tôm hấp một mình anh ta chén quá nửa…
Nói thật, anh ta ăn như thế khiến tôi hơi xấu hổ, dù sao anh ta cũng là bạn trai của tôi. Chỉ vì phải bỏ thêm một trăm tệ mà anh ta ra sức ăn uống thế, có nên không? Có thể đừng nhỏ nhen như vậy được không? Tôi cứ suy nghĩ mãi vấn đề này, sau khi ra về, tôi sẽ góp ý với anh ta.
Tôi trợn mắt, cứng rắn ném cho anh ta một từ: “Cút…”
Trong lúc nguy nan mới thấy lời bố nói là đúng, Phùng Trí Dũng đúng là một người đàn ông ích kỉ. Cái tên “Trí Dũng” của anh ta thật giàu ý nghĩa nhưng con người anh ta đâu được như thế, tr