Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.

í không thấy mà dũng cũng không, chỉ vì một đám cháy mà dễ dàng bỏ tôi lại, một mình chạy thoát thân. Nếu gặp phải trận động đất hay sóng thần gì đó thì tôi đã sớm chết một trăm lần rồi.
Bố thật sự đã không nhìn nhầm anh ta, tôi một lần nữa thấy hổ thẹn với chính mình, đúng là “có mắt không tròng”, trong chuyện chọn bạn trai, tôi đúng là không có mắt nhìn người.
Sau chuyện lần này, Phùng Trí Dũng vẫn kiên trì xách hoa quả đến nhà tôi, vừa xin lỗi vừa giải thích. Anh ta nói hôm đó chơi bài đến mụ mẫm đầu óc, khi lửa bốc cháy, anh ta sợ quá nên nhất thời quên mất tôi đang ngủ ở bên trong tuyệt đối không hề cố tình bỏ mặc tôi, anh ta thật sự rất yêu tôi…
Bố tôi nghe thấy thế tức điên lên. “Cứ cho là lúc đầu cậu quên thật đi, nhưng sau đó cũng không thấy cậu dũng cảm xông vào lửa cứu con gái tôi! Cậu bỏ rơi con gái tôi nhưng rồi không dám quay lại tìm nó, hai điều này đã đủ chứng minh tình yêu của cậu với con gái tôi không như những gì cậu nói. Đừng nói với tôi những điều vô nghĩa ấy làm gì, xách đồ của cậu đi ngay cho tôi! Cho dù con gái tôi cả đời này không lấy được ai, cũng không gả cho cái loại đàn ông như cậu!”
Dì Thạch đứng kế bên cũng ra sức phối hợp, cầm chổi quét thẳng vào chân Phùng Trí Dũng. Mang tiếng là quét rác nhưng thực chất là muốn quét khách ra khỏi nhà.
Phùng Trí Dũng xấu hổ vội đứng dậy đi ra. Khi anh ta bước đến cửa, Điền Tịnh cũng chạy tới, nhìn anh ta khinh khỉnh nói: “Ôi! Ai thế này? Là Phùng Chạy Chạy phải không? Anh thật là biết chạy, đội điền kinh quốc gia mà không tuyển anh thì đúng là phí mất một nhân tài.”
Cái con bé Điền Tịnh này, cái miệng xinh xắn như quả anh đào vậy mà cũng có lúc sắc như dao, khi nói móc người khác miệng lưỡi cũng sắc bén lắm! Phùng Trí Dũng không thể nổi giận, mặt tái mét, vội vàng rời đi.
Vào trong nhà, Điền Tịnh vẫn còn hậm hực. “Quả nhiên, nhìn người không thể nhìn tướng mạo. Cái tên Phùng Trí Dũng này, nhìn rõ là thật thà, chất phác, cứ tưởng có thể gửi gắm cả đời, ai ngờ lại là con người ích kỷ đến thế, khi hoạn nạn chỉ nghĩ đến bản thân mình. Phiên Phi, mình vừa được nghe kể chuyện của anh ta và bạn gái trước kia xong.”
Điền Tịnh nói, trước đây Phùng Trí Dũng từng yêu một cô gái dịu dàng, hiền thục, hai người yêu nhau được ba năm, khi chuẩn bị kết hôn thì cô gái ấy đi khám, phát hiện ra có bệnh. Không phải bệnh nguy hiểm đến tính mạng nhưng khó chữa, cần phải chữa trị một thời gian dài. Vừa hay tin bệnh tình của bạn gái, Phùng Trí Dũng liền chia tay không chút do dự, anh ta sợ bị liên lụy. Tuy bạn gái anh ta rất đau khổ nhưng cũng gạt lệ đồng ý chia tay, bởi vì cô ấy cảm thấy anh ta đòi chia tay cũng là chuyện hợp lý, dễ hiểu, chẳng ai lại chấp nhận kết hôn với một kẻ đau ốm, bệnh tật. Nhưng trong suốt thời gian chia tay, anh ta còn khiến cô gái mắc bệnh đó đau khổ bội phần. Vì sau khi yêu nhau, hai người đã sớm sống chung, ngoài việc không có giấy đăng ký kết hôn, còn lại chẳng khác gì vợ chồng. Hai người thuê một căn hộ nhỏ ở phía bắc thành phố, tất cả nội thất, đồ gia dụng hay sổ tiết kiệm đều do hai người cùng mua, cùng góp, bây giờ chia tay phải phân chia tài sản. Phùng Trí Dũng đã đặc biệt soạn một bảng liệt kê, bất kể thứ gì là anh ta bỏ tiền ra mua, từ cái lớn như ti vi đến cái nhỏ là chiếc gạt tàn, anh ta cũng mang đi hết. Còn số tiền trong sổ tiết kiệm, anh ta cậy vài năm nay thu nhập cao hơn bạn gái nên nhất định đòi lấy hai phần ba. Nói tóm lại, anh ta không muốn mình bị thiệt một chút nào, cũng không muốn để bạn gái chiếm bất cứ cái gì dù là nhỏ nhất. Ngay cả khi cô bạn gái đang ốm đau bệnh tật như thế, anh ta cũng chẳng cho cô ấy lấy một đồng. Làm như vậy là quá tuyệt tình, cô bạn gái vì thế mà càng đau khổ. Cô ấy còn nói: “Phùng Trí Dũng, xem ra em bị bệnh cũng không hoàn toàn là chuyện xấu, ít nhất em cũng nhìn rõ bộ mặt thật của anh. May mà chưa lấy anh, chứ lấy rồi thì thật là tồi tệ!”
Phùng Trí Dũng làm chuyện thất đức này khiến bao nhiêu người chỉ trỏ sau lưng. Nhưng anh ta lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, rằng bạn gái anh ta mắc bệnh mãn tính, rất có thể đã biết từ lâu rồi nhưng rắp tâm che dấu, muốn lừa gạt anh ta kết hôn, để anh ta cả đời phải gánh vác trách nhiệm. Vì thế cô ấy “bất nhân” thì anh ta phải “bất nghĩa”.
Tôi cứ há hốc miệng ra, nghe cái tên Phùng Trí Dũng này đúng là đồ tồi. Bình thường nhìn không đến nỗi, nhưng khi hoạn nạn mới thấy anh ta lộ rõ bộ mặt thật. Nếu không xảy ra vụ chạy ngoài ý muốn đó thì chắc tôi vẫn ngốc nghếch tin anh ta là người đàn ông thích hợp để kết hôn nhất. Tôi đúng là có mắt như mù!
Khi Chu Nhất Minh đến thăm tôi, cứ thập thà thập thò ngoài cửa không dám vào, tư thế sẵn sàng có thể ba chân bốn cẳng chạy bất cứ lúc nào.
Tôi không tức giận. “Anh thập thò ngoài ấy làm gì? Lại gần một chút thì em ăn thịt anh à?”
“Yên đại tiểu thư, anh thật sự sợ em sẽ ăn thịt anh mất. Anh trịnh trọng tuyên bố, anh không phải là con quạ thối mồm, thật sự không phải đâu. Anh không biết, anh chỉ thuận miệng nói vậy mà em và Phùng Trí Dũng kết thúc thật, anh thật sự hy vọng em c