Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/580 lượt.

chưa gặp được người phù hợp, trong lòng mới thấy cân bằng trở lại. Chị mày đã đáng thương rồi, vậy mà trên đời còn có người đáng thương hơn chị mày bội phần! Xem ra không chỉ có mình chị mày long đong trên con đường tình ái, rất nhiều người cũng lận đận không kém, khổ ải đến phát rồ!
Lúc đầu tôi rất có hứng thú với chuyện đi xem mặt. Người ta nói đó là một môn Kỹ thuật sống nhưng khi tiếp cận với nó, tôi lại thấy đây hoàn toàn là một quá trình mèo mù vớ phải chuột chết, đơn thuần chỉ là chơi đùa cùng số phận. Số may mắn thì có thể gặp được người thích hợp, không may thì coi như mở mang đầu óc, biết thêm được khối điều lạ trên đời.
Sau nhiều lần xem mặt thất bại, tôi điên tiết thay đổi status trên QQ: “Nếu chị ra đi, hãy đốt cho chị một anh trai!”
Thay status chưa được bao lâu đã thấy Chu Nhất Minh lên mạng. Anh ta gửi cho tôi một biểu tượng gào khóc thảm thiết. “Cùng là kẻ đắng cay, khổ ải đã từng. Nếu anh trai chết, cũng đốt cho anh một chị nhé!”
Thời gian này Chu Nhất Minh cũng đi xem mặt vài lần, nhắc đến mấy cô gái đã từng gặp, anh ta lại nghiến răng kèn kẹt: “Mẹ kiếp, mấy cô gái đó người nào người ấy cứ như quả mìn, anh trai đi xem mặt mà tưởng như đi gỡ mìn vậy.”
Đối tượng đầu tiên Chu Nhất Minh xem mặt là cô nhân viên làm ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Lần đầu tiên gặp mặt đã muốn anh ta tặng quà, nói cô ta thích một chiếc túi giá lúc đầu hơn hai nghìn tệ, giờ giảm giá còn hơn một nghìn, rất rẻ. Nghe nói thế, anh ta đã lạnh toát sống lưng, hơn một nghìn tệ mà còn nói là rẻ? Cứ như anh ta là thằng ngốc không bằng!
Anh ta không đồng ý tặng túi, người ta lập tức tỏ ra không vui rồi đứng dậy, nói một câu rồi đi thẳng: “Xin lỗi, em bỗng nhớ ra có việc phải đi. Tạm biệt!”
Lần tạm biệt này đương nhiên là không bao giờ gặp lại.
Đối tượng thứ hai là một cô gái làm thủ quỹ, vừa ngồi xuống đã nghe cô ta thao thao bất tuyệt một mình: “Có một số việc em phải nói ngay từ đầu, anh nghe kĩ nhé! Sau khi kết hôn, em tuyệt đối không ở cùng gia đình nhà chồng, anh phải mua một căn hộ khác, căn hộ phải nằm ở trung tâm thành phố. Còn nữa, em không thích có con, một đứa cũng không muốn, em không thích trẻ con, càng không muốn chăm chúng. Cuối cùng, em hy vọng chồng tương lai phải đủ khả năng đảm bảo cuộc sống cho cả gia đình, tiền lương của em, em sẽ giữ lại để tiêu riêng...”
Chu Nhất Minh sao có thể kiên nhẫn nghe hết được, lần này đến lượt anh ta chủ động đứng dậy trước. “Xin lỗi, anh chợt nhớ ra vẫn còn việc phải làm. Tạm biệt!”
Đối tượng thứ ba cũng là một viên chức, mặt mũi xinh xắn, Chu Nhất Minh mới gặp đã cảm thấy có tương lai. Không ngờ cô nương này còn nguy hiểm hơn cô trước, hỏi trực tiếp anh ta những vấn đề mang tính then chốt. Có xe chưa? Có nhà không? Có tài khoản không? Mỗi tháng thu nhập bao nhiêu... Hỏi tới mức anh ta khi đó không còn ý kiến gì nữa!
Đối tượng thứ tư là một cô sinh viên đại học năm thứ hai, người giới thiệu đưa cho anh ta mã số QQ của cô ta, nói để hai thanh niên tự làm quen. Khi nói chuyện trên QQ, anh ta thấy cô gái này rất được, không thực dụng như mấy cô trước, liền hẹn gặp mặt. Vừa gặp, anh ta đã giật thót cả mình, cô gái này quá xấu, mặt đầy tàn nhang, hai hốc mắt chi chít chấm đen như mắt quạ.
Anh ta thấy hơi thất vọng về lần xem mặt này nhưng đã trót gặp rồi, dù sao cũng nên mời người ta ăn cơm. Ăn xong, cô ta còn muốn đi hát, anh ta gắng gượng đưa cô ta đến một quán karaoke. Trong phòng hát, tiểu nha đầu này còn điên đến mức vừa nhảy vừa lắc lư cái đầu loạn lên. Hoang dại đến mức khiến anh ta nổi cả da gà, chợt nghĩ con bé này không phải uống thuốc lắc chứ, đừng có đẩy anh cùng vào đồn công an nhé...
Thế là anh ta giả vờ muốn đi vệ sinh rồi chuồn mất. Về nhà lập tức cho số QQ của cô ta vào danh sách đen, không dám qua lại nữa.
Đối tượng thứ năm là do đồng nghiệp của mẹ anh ta giới thiệu, một y tá, dáng vẻ rất nhút nhát. Chu Nhất Minh nghĩ, xem mặt nhiều như thế rồi, giờ mới gặp được một cô gái chân chất một chút. Nhưng cô y tá này mắc bệnh xấu hổ quá mức, ở bên anh ta mà cứ như ngậm hột thị, nếu ý gì có thể nói được hai từ thì dứt khoát không nói ba, điều đó khiến anh ta rất mệt mỏi, khó chịu, còn nói được cái cóc khô gì nữa!
Tối hôm đó, tôi và Chu Nhất Minh kể khổ với nhau trên QQ, người này nói phải đi đâu để kiếm được một người bạn trai tốt bây giờ, người kia nói kiếm đâu được bạn gái tốt, thật đúng là hai kẻ đắng cay, khổ ải đã từng.
Tôi bất bình gõ bàn phím: “Mẹ kiếp, ngày trước đọc tiểu thuyết lãng mạn, những Vương Lão Ngũ kim cương, vàng ròng nhiều như lá rụng mùa thu, các nhân vật nữ chính thoải mái chọn lựa. Sao ngoài đời thực lại khác xa đến thế? Không cần nhắc đến những anh chàng kim cương, vàng ròng, chỉ sợ bạc đồng cũng khó gặp được một người.”
Chu Nhất Minh gõ một biểu tượng cười ha ha. “Cô nương bự ơi, đến giờ em vẫn còn nằm mơ có một vị tổng giám đốc nào đó đến yêu em à?”
Hồi trung học, tôi mê mẩn đọc tiểu thuyết lãng mạn, ngày ấy cũng là trào lưu một thời. Các truyện cơ bản đều giống nhau, không gì hơ